CHƯƠNG 1
GIÓ NỔI
Hùng thức dậy lúc năm giờ sáng. Không phải vì anh muốn, mà vì cơ thể đã quen. Ba mươi hai năm sống bằng đôi tay, cơ thể anh như một chiếc đồng hồ cũ – không cần lên dây cót vẫn tự chạy đúng giờ.
Anh ngồi dậy trên chiếc giường tre, vuốt mặt, cảm nhận lớp râu ria nhẵn mượt dưới bàn tay chai sần. Bên ngoài cửa sổ, tiếng gà gáy vang lên từ vườn nhà hàng xóm. Ánh sáng bình minh lọt qua kẽ rèm, vẽ những vệt sáng nhạt nhòa lên nền xi măng.
Anh nhìn sang chiếc đồng hồ treo tường – món đồ duy nhất còn lại của bố. Kim giây chạy từng nhịp đều đặn, âm thanh tích tắc như nhịp tim của căn nhà nhỏ. Sáu giờ mười lăm phút. Đủ thời gian để rửa mặt, ăn sáng và đến xưởng sửa xe lúc bảy giờ.
Nhưng hôm nay Hùng không vội.
Anh ngồi im, mắt nhìn chiếc điện thoại cũ kỹ trên bàn. Nó không rung. Không sáng. Nhưng Hùng cứ nhìn – như thể chờ đợi một phép màu nào đó từ màn hình vỡ nứt ấy hiện ra.
“Mẹ ơi, con đi làm đây.”
Tiếng anh vang trong căn nhà nhỏ. Không ai đáp. Bà Lành, mẹ anh, đã ra ruộng từ lúc trời còn mờ sáng. Bà không bao giờ ngủ quá sáu giờ. Với bà, ngủ lâu là tội – vì thời gian là tiền, và tiền chỉ có khi mồ hôi ra.
Hùng khoác chiếc áo sơ mi cũ, vá đắp nhiều chỗ, và bước ra ngoài. Chiếc xe máy Honda Wave đời 2005, sơn bong tróc, yên xe rách, còi kêu khản khặc – nhưng vẫn chạy. Đó là tất cả những gì anh có.
Trên đường đến xưởng, Hùng chạy qua quán cafe vỉa hè – nơi những người thợ như anh thường dừng lại uống ly cafe đen tám ngàn để lấy sức trước ca làm. Anh định vượt qua, nhưng một giọng nói làm anh giật mình.
Chẳng hiểu sao khoảnh khắc đó kéo dài như cả một đời người. Hùng cảm nhận từng nhịp đập của tim mình, từng hơi thở nông nặng. Khung cảnh xung quanh dường như mờ nhạt dần, chỉ còn lại âm thanh của chính anh – tiếng tim đập, tiếng máu chảy trong huyết quản.
“Ê Hùng! Vào đây nghe này!”
Anh quay lại. Đó là Tùng – thợ hàn xóm, mặt sạm nắng, tay cầm điện thoại lấp lánh, trên bàn là ly cafe sữa mười lăm ngàn – thứ Tùng từng bảo là “xa xỉ chỉ dành cho sếp”.
“Tao bận mà Tùng, muộn giờ mất.”
“Khoan đã!” Tùng vẫy tay. “Mày biết tiền ảo không?”
Hùng chau mày. “Gì cơ?”
“Tiền ảo, đào Bitcoin, blockchain ấy! Bữa nay tao đi hội thảo, nghe xong mà choáng. Nói chung là đầu tư vô,mày sẽ gửi tiền cho công ty, công ty sẽ dùng tiền đó để mua máy đào về khai thác Bitcoin, sau công ty lại trả lãi cho mày, tiền nó tự sinh ra tiền. Mày không làm gì mà vẫn giàu!”
Hùng cười khẽ, chân vẫn đặt trên bàn đạp xe. ” đời nào có chuyện như vậy. Chắc mấy ông ấy lừa mày thôi.”
“Lừa cái gì! Tao thấy tận mắt người ta lên sân khấu khoe đã kiếm hàng trăm triệu. Có cả xe hơi, có cả vàng đeo đầy tay!”
Trong đầu Hùng bỗng loé lên một suy nghĩ – không phải tham, mà là nghi ngờ lẫn lộn với tò mò. Trăm triệu? Xe hơi? Vàng? Những thứ này xa xỉ với anh như thể trên sao Hỏa.
“Thôi, để tao đi đã. Nói chuyện này chiều tao rảnh.”
“Ừ, nhớ nhé! Chiều tao chở mày đi nghe một buổi nữa. Họ tổ chức tối nay ở khách sạn Mường Thanh. Miễn phí, có buffet nữa!”
Hùng gật đầu qua loa rồi nổ máy. Nhưng suốt buổi sáng, anh không tập trung được. Tay vặn bu lông, nhưng đầu cứ bay về câu nói của Tùng: “Không làm gì mà vẫn giàu.”
Chiều hôm đó, Hùng không về nhà. Anh đi thẳng đến quán cafe gặp Tùng như hẹn. Tùng đã đợi sẵn, mặt rạng rỡ, mặc áo thun mới mua – có in dòng chữ “SkyMine – Future of Money”.
Đi thôi anh em, để tao mở mang tầm mắt cho mày.”
Hai người chạy xe gần một giờ mới đến khách sạn Mường Thanh – toà nhà cao nhất thành phố. Hùng chưa bao giờ bước vào đây. Anh chỉ biết nó qua lời đồn thổi: nơi giới doanh nhân, quan chức tụ họp, nơi những ly rượu có giá cả tháng lương của anh.
“Vô đi, ngại cái gì?”
Hùng nuốt nước bọt, theo Tùng bước vào. Hội trường ở tầng ba. Cửa mở toang. Ánh đèn chùm rực rỡ. Tiếng nhạc bật – không ồn ào, nhưng đủ để làm tai Hùng ù đi.
Bên trong, hàng trăm người đã ngồi kín ghế. Họ trò chuyện rôm rả, khuôn mặt ai cũng hồ hởi như chuẩn bị nhận quà. Một số mặc áo sơ mi lịch sự, một số mặc quần jean như công nhân, nhưng ai cũng có cái điểm chung: ánh mắt háo hức.
Hùng ngồi xuống hàng ghế cuối. Anh cảm thấy không khí ở đây có gì đó khác – nó nặng, đầy hứa hẹn, nhưng cũng đầy nghi ngờ.
Bỗng đèn tắt.
Sân khấu sáng lên. Một ông già tóc bạc bước ra, mặc vest xám, tay cầm micro. Giọng nói của ông nhẹ nhàng, chầm chậm, như thể đang kể chuyện cổ tích.
“Xin chào các anh chị em. Tôi là Nguyễn Văn Quý. Hôm nay, tôi không đến đây để bán cho các bạn bất kỳ thứ gì. Tôi đến để nói về một sự thật.”
Ánh mắt Hùng dán chặt vào người đàn ông ấy. Ông ta không giống những người bán hàng đa cấp anh từng gặp. Ông ta không la hét. Không hứa hẹn lời hoa mỹ. Ông chỉ đứng đó, nói nhẹ – nhưng mỗi câu nói như một viên đạn xuyên thẳng vào tim người nghe.
“Sự thật là… các bạn không nghèo vì không có tài năng. Các bạn nghèo vì không có công cụ. Và hôm nay, tôi sẽ đưa cho các bạn công cụ ấy.”
Quý nói về blockchain. Về Bitcoin. Về “cuộc cách mạng tài chính thế kỷ 21,về khả năng nắm bắt cơ hội khi khai thác ngành nghề hoàn toàn mới này”. Anh không hiểu hết, nhưng anh cảm nhận được một thứ: niềm tin.
Niềm tin rằng, có thể có một con đường khác. Không phải cứ vất vả đến già, mồ hôi đổ xuống đất, mà cuối đời chẳng còn gì. Mà là – chỉ cần thông minh một chút, nắm bắt thời cơ, thì cuộc đời có thể thay đổi.
Khi Quý nói xong, sân khấu chuyển sang người khác. Một người đàn ông tầm ba mươi lăm tuổi, mặc áo thun đen, bụng phệ nhẹ, cười tươi như MC. Đó là Tâm.
“Anh chị em ơi! Tôi tên là Tâm. Hai năm trước tôi còn là một thằng shipper, chạy xe dưới mưa, dưới nắng, kiếm ba triệu một tháng. Nhưng hôm nay – hôm nay tôi đã tự do tài chính!”
Tâm vỗ tay, mọi người vỗ theo. Hùng cũng vỗ – không biết vì sao.
“Tôi không học giỏi. Không có bằng cấp. Nhưng tôi có một thứ – đó là dám tin. Tôi tin vào SkyMine. Tôi mua máy đào. Và giờ đây, mỗi tháng tôi kiếm hơn trăm triệu chỉ bằng cách bật máy lên!”
Hùng nuốt nước bọt. Trăm triệu. Một tháng.
Anh thầm nghĩ: Nếu anh có trăm triệu một tháng, anh sẽ làm gì?
Mua nhà cho mẹ.
Mua xe máy mới.
Có lẽ… gọi điện cho Hà.
Hà. Người yêu cũ. Cô đã rời bỏ anh ba năm trước vì “không thấy tương lai”. Hùng không trách cô. Anh hiểu. Ai mà muốn sống mãi với một thằng thợ xe không có gì ngoài hai bàn tay dính dầu mỡ?
“Anh chị em nào muốn nghe tôi kể chi tiết thêm, ở lại sau buổi này nhé. Chúng ta sẽ uống cafe, và tôi sẽ hướng dẫn cách bắt đầu!”
Khi đèn bật sáng, Hùng vẫn ngồi im. Tùng chạy ra ngoài lấy đồ ăn buffet. Nhưng Hùng chỉ ngồi đó, nhìn sân khấu, nơi Quý và Tâm đang cười nói với một nhóm người.
Trong lòng anh, một thứ gì đó thức dậy.
Không phải tham. Chưa phải tham.
Mà là hy vọng.
Hy vọng mong manh, dễ vỡ, nhưng rất sáng – như tia nắng bình minh chiếu vào căn phòng tối mà anh đang sống.
“Hùng! Mày ngồi đó làm gì, ra đây ăn đi!”
Hùng đứng dậy. Anh bước ra hành lang, nơi có bàn buffet dài, đầy thức ăn mà anh chưa từng thấy. Bánh ngọt. Hoa quả. Thịt nướng. Rượu vang.
Anh không đói. Nhưng anh lấy một chiếc bánh, cắn vào. Nó ngọt. Ngọt lịm.
Đêm ấy, khi về đến nhà, Hùng không ngủ được.
Anh mở điện thoại, tìm từ khoá “Bitcoin”, “blockchain”, “SkyMine”.
Màn hình sáng lên. Những con số. Những biểu đồ. Những dòng chữ đầy hứa hẹn.
“Bạn cũng có thể trở thành triệu phú.”
“Công nghệ thay đổi cuộc đời.”
“Đừng bỏ lỡ cơ hội cuối cùng.”
Hùng không hiểu hết. Nhưng anh muốn tin.
Và đó là lúc, gió bắt đầu nổi.
CHƯƠNG 2
BUỔI HỘI THẢO
Ba ngày sau buổi hội thảo đầu tiên, Hùng nhận được tin nhắn từ một số không quen: “Anh Hùng thân mến, chúng tôi xin mời anh tham gia buổi chia sẻ chuyên sâu về đầu tư blockchain và Bitcoin tại văn phòng SkyMine, 19h tối thứ Bảy này. Địa chỉ: Tầng 12, Tòa nhà CAPITAL BUILDING, đường Hai Bà Trưng. Trang phục lịch sự. Trân trọng.”
Hùng đọc đi đọc lại. Anh không nhớ đã để lại số điện thoại ở đâu. Nhưng có lẽ khi điền form đăng ký tại buổi hội thảo, họ đã lưu. Anh thấy hơi khó chịu – cảm giác bị theo dõi, nhưng cũng thấy một chút tự hào: có lẽ họ thấy anh quan trọng.
Anh trả lời: “Dạ, em sẽ đến ạ.”
Khi ấn gửi, Hùng cảm thấy tim đập nhanh. Anh không biết mình đang bước vào cái gì. Nhưng có một điều anh biết: cuộc sống hiện tại của anh không còn đủ để mơ ước nữa.
Tối thứ Bảy, Hùng mặc chiếc áo sơ mi duy nhất, quần tây đã sờn màu, giày da giả mua ở chợ. Anh soi gương, thấy mình trông như một kẻ đang cố trở thành người khác.
Con đi đâu mà ăn mặc vậy?” – Bà Lành hỏi, giọng đầy nghi ngờ.
“Dạ, con đi học lớp kỹ thuật mẹ ạ.”
“Học kỹ thuật mà mặc vậy hả con?”
“Dạ… họ bảo phải mặc đẹp mẹ ạ.”
Bà Lành không nói gì thêm, nhưng ánh mắt bà khiến Hùng cảm thấy có lỗi. Anh vội vàng ra khỏi nhà, như thể chạy trốn khỏi lương tâm.
Tòa nhà CAPITAL BUILDING nằm ở trung tâm thành phố, nơi những tòa nhà kính phản chiếu ánh đèn neon. Hùng đậu xe ở bãi gửi xe công cộng, trả mười ngàn – con số mà anh thường chỉ dùng cho bữa cơm trưa.
Anh bước vào tòa nhà. Sảnh lớn, sạch bóng, có nhạc êm ái. Anh đến quầy lễ tân, nói rằng mình đến dự buổi chia sẻ của SkyMine.
Cô lễ tân mỉm cười – nụ cười nhã nhặn, nhưng Hùng cảm nhận được sự chênh lệch: anh là người dưới, cô là người trên.
“Anh lên tầng 12 ạ. Thang máy ở bên trái.”
Thang máy mở ra. Hùng bước vào. Gương tứ phía. Anh thấy mình – một người đàn ông da ngăm, vai hơi gù, mắt mệt mỏi. Anh thở dài.
Tầng 12. Cửa mở. Một không gian rộng lớn, trang trí đơn giản nhưng hiện đại. Logo “SkyMine” lớn in trên tường. Hàng ghế đã có khoảng hai mươi người ngồi, hầu hết trông giống Hùng – những người lao động bình thường, mặc áo cũ, ánh mắt đầy hi vọng.
“Xin mời anh ngồi.” – Một cô gái trẻ, mặc áo dài trắng, tay cầm clipboard, mỉm cười chào anh.
Hùng gật đầu, chọn chỗ ngồi cuối phòng. Anh quan sát. Không gian này khác hẳn hội trường khách sạn trước đó – nó thân mật hơn, gần gũi hơn, và cũng nguy hiểm hơn.
Vì ở đây, không còn hàng trăm người chen chúc. Chỉ còn hai mươi người. Và từng người sẽ được nhìn thẳng vào mắt. Sẽ được nói chuyện riêng. Sẽ dễ dàng bị thuyết phục.
Đúng 7h, đèn vừa tắt vừa bật – hiệu ứng kịch tính. Và Quý bước ra.
Không phải từ cửa. Mà từ một góc phòng mà Hùng không để ý. Quý đã ở đó từ trước, ngồi yên lặng, quan sát mọi người.
Đúng 7h, đèn vừa tắt vừa bật – hiệu ứng kịch tính. Sân khấu sáng rực.
Không phải Quý, một người đàn ông ngoại quốc, tóc bạc, mặc vest xanh navy, bước ra. Giọng nói của ông ta vang lên qua tai nghe phiên dịch: “Good evening, everyone. I am Dr. Finn, former CTO of a major Silicon Valley firm. I’m here to discuss the core technology of SkyMine.”
Trên màn hình tivi lớn, hiện lên những biểu đồ phức tạp và các từ viết tắt: PoS 2.0 Consensus, Hashrate Optimization, Decentralized Finance (DeFi) Loop. Dr. Finn bắt đầu nói bằng tiếng Anh, giọng nhanh, chứa đầy thuật ngữ học thuật mà không một ai trong phòng hiểu nổi: “SkyMine utilizes a proprietary Proof-of-Stake 2.0 algorithm, which, combined with our Quantum Computing Hashrate, dramatically reduces the computational load while maximizing block rewards, allowing for an unprecedented ROI…”
Hùng cố gắng tập trung, nhưng những từ ngữ đó nhảy múa trong đầu anh như những con số trên bảng chứng khoán. Anh chỉ hiểu lơ mơ rằng đây là một thứ công nghệ rất vĩ đại, rất tinh vi, và rất đắt tiền mà chẳng hiểu nổi lấy 1 chữ.
Sau mười phút, Quý bước ra, cười nhẹ nhàng, bắt tay Dr. Finn.
“Chào các bạn.” – Quý mỉm cười, không cần micro vì phòng nhỏ. Giọng nói của ông vẫn nhẹ, vẫn chậm, như một ông thầy già đang giảng bài.
“Cảm ơn Tiến sĩ Finn. Tôi biết những gì ông ấy nói nghe rất phức tạp. Nhưng các bạn không cần phải là một nhà khoa học để hiểu. Hãy để tôi đơn giản hóa.”
“Hôm nay, tôi không muốn nói nhiều về kỹ thuật, về công nghệ. Tôi muốn nói về giấc mơ.”
Quý bước lên bục nhỏ. Anh ta không có slide show. Không có biểu đồ. Chỉ có một chiếc màn hình tivi đặt sau lưng, chiếu hình ảnh những người mỉm cười bên xe hơi, bên biển, bên những căn nhà đẹp.
“Các bạn có biết, giấc mơ của người Việt là gì không? Không phải siêu xe. Không phải biệt thự. Mà là – đủ ăn. Đủ ngủ. Con cái đi học không phải lo tiền. Bố mẹ già đi bệnh viện không phải vay mượn.”
Những lời này như dao đâm vào lòng Hùng. Anh nhớ đến lần mẹ bị đau dạ dày, anh phải đi vay năm triệu để đưa bà vào viện. Và mất ba tháng anh mới trả xong.
“Nhưng giấc mơ ấy – quá khó với người lao động bình thường. Vì hệ thống không công bằng. Người giàu giàu thêm. Người nghèo cứ mãi nghèo. Không phải vì chúng ta không chăm chỉ. Mà vì chúng ta không có công cụ.”
Quý dừng lại. Im lặng. Để lời nói chìm sâu vào tâm trí mọi người.
“Blockchain – không phải ma thuật. Nó là công cụ. Công cụ để người bình thường, không cần vốn lớn, không cần quan hệ, vẫn có thể đổi đời. Chúng ta vừa nghe về công nghệ đó. Giờ, hãy nhìn vào kết quả.”
Anh ta bật một video. Trên màn hình, một người đàn ông tên Hoàng, ngoài bốn mươi tuổi, kể rằng anh ta từng là thợ hồ. Đầu tư SkyMine sáu tháng, bây giờ anh ta đã có nhà riêng.
“Tôi không tin ngay từ đầu. Nhưng tôi thử. Và nó thật.” – Hoàng nói, mắt đỏ hoe.
Những lời nói của Hoàng như nhứng vết dao, chạm vào những vết thương lớn nhất trong tim bất cứ ai có mặt trong khán phòng. Hùng cũng vậy, anh rưng rưng nước mắt!
Khi Video kết thúc, là lúc Quý quay lại nhìn mọi người.
“Tôi biết các bạn đang nghi ngờ. Điều đó tốt. Người thông minh phải biết nghi ngờ. Nhưng người dũng cảm – biết khi nào nên tin. Các bạn đã nghe các nhà khoa học, bây giờ hãy nghe trái tim mình.”
Hùng thấy lòng mình bồn chồn. Anh muốn tin. Nhưng anh cũng sợ.
Sau phần chia sẻ chính, Quý mời mọi người lên hỏi trực tiếp. Hùng ngần ngại, nhưng một tiếng nói trong đầu thúc giục: “Nếu không hỏi, mày sẽ hối hận.”
Anh giơ tay.
“Dạ, anh muốn hỏi gì?” – Quý mỉm cười nhìn Hùng.
“Dạ… em muốn hỏi là, nếu em không có nhiều vốn, có thể bắt đầu không ạ?”
Quý gật đầu, ánh mắt ông như xuyên thấu Hùng.
“Bạn tên gì?”
“Dạ, em tên Hùng ạ.”
“Hùng. Câu hỏi tốt. Rất nhiều người nghĩ rằng làm giàu cần vốn lớn. Nhưng thực ra, điều bạn cần không phải nhiều tiền – mà là lòng quyết tâm.”
Quý bước xuống, đến gần Hùng. Gần đến mức Hùng có thể ngửi mùi nước hoa của ông – mùi gỗ đàn hương, sang trọng, xa lạ.
“Hùng, nếu tôi nói với bạn rằng – chỉ cần hai mươi triệu, bạn có thể bắt đầu. Và trong sáu tháng, số tiền ấy nhân ba lần. Bạn có dám không?”
Hai mươi triệu. Con số vừa to vừa nhỏ. Với Hùng, đó là bốn tháng lương. Nhưng với giấc mơ, có lẽ nó không nhiều.
“Em… em sẽ suy nghĩ ạ.”
“Suy nghĩ là tốt. Nhưng đừng suy nghĩ quá lâu. Vì cơ hội – nó không đợi người nghi ngờ.”
Quý vỗ nhẹ vai Hùng, rồi quay về phía mọi người.
Sau buổi chia sẻ, có tiệc nhẹ. Bánh ngọt, trà, cafe. Hùng đứng một góc, cầm ly trà ấm, nhìn mọi người trò chuyện. Họ hỏi han nhau, chia sẻ, cười đùa – như thể tất cả đã tin.
Bỗng một người tiến lại gần Hùng. Đó là Tâm – người đã phát biểu trên sân khấu buổi trước.
“Chào bạn, mình là Tâm. Bạn là Hùng phải không?”
Hùng gật đầu, hơi ngạc nhiên. “Dạ, anh nhớ em à?”
“Tất nhiên. Anh thấy em hỏi anh Quý rồi. Em có vẻ thật thà. Anh thích kiểu người như em.”
Tâm mỉm cười – nụ cười thân thiện, như người anh hàng xóm.
“Anh cũng từng như em. Nghèo, vất vả, không biết tương lai ở đâu. Nhưng rồi anh gặp được anh Quý. Và giờ – giờ thì khác.”
“Anh kiếm được nhiều tiền lắm à?” – Hùng hỏi, giọng đầy tò mò.
Tâm cười khẽ, rút điện thoại ra, mở app ngân hàng. Anh đưa ra cho Hùng xem. Số dư tài khoản: 347.000.000 VNĐ.
Hùng há hốc. Ba trăm bốn mươi bảy triệu. Anh chưa bao giờ thấy con số như vậy trong đời.
“Đây chỉ là tài khoản phụ thôi em. Tài khoản chính anh để ở ngân hàng khác.”
Hùng nuốt nước bọt. Anh muốn hỏi: “Có thật không?” Nhưng anh không dám.
“Em nghe anh nói này. Cơ hội nó chỉ đến một lần. Nếu em bỏ lỡ, năm sau em vẫn sửa xe, vẫn nghèo, vẫn không có gì thay đổi. Nhưng nếu em dám – chỉ cần dám thử – thì một năm sau, cuộc đời em khác hẳn.”
Hùng im lặng. Trong đầu anh, hình ảnh mẹ già, căn nhà nhỏ, chiếc xe máy cũ – tất cả lao qua như một đoạn phim.
“Anh có thể cho em xin số điện thoại không ạ? Nếu em quyết định, em sẽ gọi cho anh.”
“Được chứ.” – Tâm mỉm cười, đưa danh thiếp. “Liên hệ bất cứ lúc nào em cần.”
Khi Hùng ra về, trời đã khuya. Anh chạy xe qua những con đường vắng, ánh đèn đường nhấp nháy, gió lạnh thổi vào mặt. Nhưng anh không thấy lạnh. Anh chỉ thấy nóng – nóng trong lòng, nóng trong đầu.
Về đến nhà, bà Lành đã ngủ. Hùng nằm trên giường, mở điện thoại, lại lên mạng tìm thông tin về SkyMine.
Có người khen. Có người chê. Có người cảnh báo “đa cấp”, có người khẳng định “hợp pháp”.
Hùng không biết tin ai.
Nhưng một điều anh biết: anh mệt mỏi rồi. Mệt với cuộc sống này. Và nếu có một cơ hội – dù chỉ một cơ hội nhỏ – để thay đổi, anh sẵn sàng thử.
Đêm ấy, Hùng mơ thấy mình đang đứng trước một cánh cửa. Cửa chưa mở. Nhưng từ khe cửa, có ánh sáng lọt ra – sáng chói, như vàng.
Anh chỉ cần đẩy. Chỉ cần đẩy thôi.
Và anh đã đẩy.
CHƯƠNG 3
NÚT ‘MUA’
Sáng hôm sau, Hùng thức dậy sớm hơn bình thường. Năm giờ mười lăm, anh đã ngồi ở bàn nhỏ trong phòng, mở máy tính cũ kỹ – món đồ anh mua giá hai triệu từ năm năm trước, dùng để xem phim, lướt Facebook.
Giờ đây, nó sẽ là cánh cửa dẫn anh đến một thế giới khác.
Hùng gõ từ khóa “SkyMine “. Trang web hiện ra. Giao diện đẹp, hiện đại, có hình ảnh những con số tăng liên tục, biểu đồ màu xanh lá như chứng khoán, trên cùng là 1 đồng tiền Bitcoin màu vàng mời gọi.
“Đăng ký ngay – Bắt đầu hành trình làm giàu của bạn!”
Hùng nhấp vào. Một form hiện ra. Họ tên. Số điện thoại. Email. Người giới thiệu.
Anh điền thông tin, trong ô “Người giới thiệu” anh gõ: Tâm.
Bấm “Gửi”.
Một dòng chữ hiện lên: “Chúc mừng! Tài khoản của bạn đã được tạo. Vui lòng chờ bộ phận tư vấn liên hệ trong 24 giờ.”
Hùng thở phào nhẹ nhõm. Bước đầu tiên đã xong. Anh đóng máy tính lại, chuẩn bị đi làm. Nhưng trong đầu anh, cả ngày hôm ấy chỉ toàn nghĩ về SkyMine.
Buổi chiều, điện thoại Hùng rung. Một số lạ.
“Alô, anh Hùng à? Em là Linh, từ bộ phận tư vấn SkyMine ạ. Em thấy anh vừa đăng ký tài khoản. Anh có thời gian để em tư vấn không ạ?”
Giọng nói cô gái ngọt ngào, lịch sự, giống những cô nhân viên telesale nhưng không áp đặt. Hùng ngồi xuống ghế, lấy giấy bút.
“Dạ, em có thể nói ạ.”
“Vâng ạ. Theo thông tin anh đăng ký, anh được giới thiệu bởi anh Tâm. Anh Tâm là một trong những Leader xuất sắc của công ty. Anh rất may mắn đấy ạ.”
Hùng mỉm cười. May mắn. Từ này nghe lạ tai với cuộc đời anh.
“Hiện tại, SkyMine có ba gói đầu tư: Gói Starter 20 triệu, gói Premium 50 triệu, và gói Elite 100 triệu. Lợi nhuận từ 8-12% mỗi tháng tuỳ gói. Anh muốn tìm hiểu gói nào ạ?”
Hùng ngập ngừng. “Em ơi, 20 triệu là ít nhất à?”
“Dạ đúng rồi ạ. Đây là mức khởi điểm để anh có thể tham gia vào hệ thống đào coin. Anh cần mua một máy đào cơ bản. Máy sẽ hoạt động 24/7, đào coin cho anh. Coin sẽ được chuyển đổi thành tiền mặt vào tài khoản mỗi tháng.”
“Nhưng… em à, máy đào là cái gì? Nó đặt ở đâu?”
Linh cười nhẹ – không chế giễu, mà thông cảm. “Anh không cần lo. Máy được đặt tại trung tâm data của công ty. Anh chỉ cần mua, còn lại công ty quản lý hết. Anh chỉ việc ngồi nhà nhận tiền ạ.”
Ngồi nhà nhận tiền. Câu nói này như một viên thuốc gây mê. Hùng cảm thấy não anh nhòe đi.
“Nếu anh đăng ký trong tuần này, anh sẽ được hỗ trợ thêm 10% lợi nhuận tháng đầu. Đây là chương trình khuyến mãi đặc biệt.”
“Để em suy nghĩ ạ…”
“Vâng ạ. Nhưng anh nhớ là chương trình khuyến mãi chỉ đến hết tuần này thôi nhé. Nếu anh quyết định, anh gọi cho em hoặc liên hệ anh Tâm cũng được ạ.”
Cuộc gọi kết thúc. Hùng ngồi im, cầm điện thoại, nhìn ra ngoài cửa sổ. Trời chiều, nắng vàng rơi xuống mái nhà đối diện. Một cảnh bình yên – nhưng trong lòng anh là cơn bão.
Hai mươi triệu. Nếu bỏ ra, lợi nhuận 8% mỗi tháng – tức là 1,6 triệu. Anh đang làm được ba triệu mỗi tháng. Nếu có thêm 1,6 triệu, tổng thu nhập anh gần năm triệu.
Nhưng vấn đề là: anh lấy đâu ra hai mươi triệu?
Tối hôm ấy, Hùng đến gặp Tùng. Tùng đang ngồi ở quán nhậu vỉa hè, uống bia với mấy thằng bạn.
“Ê Hùng! Lên đây ngồi!”
Hùng ngồi xuống, gọi ly bia. Anh quan sát Tùng – thằng bạn thân từ hồi còn nghèo, giờ vẫn nghèo, nhưng có vẻ hơi khác. Tùng đeo đồng hồ mới. Đồng hồ điện tử, nhái hàng hiệu, nhưng trông cũng bảnh.
“Mày mua đồng hồ à?” – Hùng hỏi.
“Ừ, tao vừa nhận lãi tháng đầu từ SkyMine. Hai triệu rưỡi. Nên tao mua luôn.”
Hùng giật mình. “Mày đã bỏ tiền vào à?”
“Ừ, tao bỏ ba mươi triệu. Lợi nhuận tháng này 2,5 triệu. Tháng sau nhiều hơn nữa.”
Hùng nhìn Tùng như nhìn một người ngoài hành tinh. Tùng – thằng cùng làm thợ, cùng túng thiếu – giờ đã có 2,5 triệu rơi vào tài khoản mà không cần làm gì.
“Mày lấy đâu ra ba mươi triệu?”
“Vay ngân hàng. Lãi suất 1,2% một tháng. Nhưng mà lợi nhuận SkyMine 8%, trừ lãi vay vẫn còn lãi gần 7%. Đáng đầu tư.”
Hùng chưa bao giờ nghĩ theo kiểu này. Vay tiền để đầu tư. Nghe điên rồ. Nhưng Tùng đang ngồi đây, uống bia, đeo đồng hồ mới, cười tươi.
“Mày không sợ lỗ à?”
“Lỗ cái gì? Công ty có giấy phép, có văn phòng, có hợp đồng rõ ràng. Lại còn có anh Quý – ông ấy là người có uy tín lắm. Mày cứ tin tao đi, đừng bỏ lỡ.”
Hùng uống cạn ly bia. Trong bụng anh, cơn say không phải do bia, mà do những con số, những lời hứa hẹn đang xoáy trong đầu.
Ba ngày sau, Hùng gọi điện cho Tâm.
“Alô, anh Tâm. Em là Hùng. Hôm trước em có gặp anh ở buổi họp ạ.”
“À Hùng! Chào em! Sao em?”
“Dạ, em định… em muốn đầu tư ạ.”
Tâm im lặng vài giây, rồi giọng anh vui lên. “Tốt lắm! Anh rất vui khi em quyết định. Em chọn gói nào?”
“Dạ… gói 20 triệu ạ.”
“Ok. Gói Starter. Rất phù hợp với người mới. Vậy em chuẩn bị tiền, anh sẽ hẹn em đến văn phòng ký hợp đồng nhé.”
“Dạ… nhưng anh ơi, em không có sẵn tiền. Em phải đi vay ạ.”
“Không sao. Nhiều người cũng đi vay để bắt đầu. Quan trọng là em có quyết tâm. Anh tin em sẽ thành công.”
Hùng cúp máy. Anh cảm thấy nhẹ nhõm – nhưng cũng nặng nề. Nhẹ vì đã quyết định. Nặng vì anh biết – từ giờ, cuộc đời anh sẽ thay đổi.
Hùng đi vay ngân hàng. Thủ tục phức tạp, phải thế chấp sổ đỏ của mẹ. Bà Lành không biết. Hùng xin bà lấy sổ với lý do “có việc cần xin giấy”.
Khi cầm sổ đỏ trên tay, Hùng cảm thấy tội lỗi đè nặng. Đây là tài sản duy nhất của gia đình – mảnh đất ba mươi mét vuông, căn nhà nhỏ mà bố anh dành cả đời tích góp.
Nhưng rồi anh tự nhủ: “Chỉ là vay thôi. Sáu tháng nữa mình sẽ trả. Và còn thừa tiền để mua cho mẹ một căn nhà tốt hơn.”
Ngân hàng duyệt khoản vay hai mươi lăm triệu. Lãi suất 1% một tháng. Hùng ký tên lên giấy tờ – nét chữ bị run.
Khi số tiền rơi vào tài khoản, anh cảm thấy vừa hạnh phúc vừa sợ hãi.
Hùng đến văn phòng SkyMine vào một buổi chiều thứ Năm. Tâm đã đợi sẵn, mặc áo sơ mi trắng, cười rất tươi.
“Chào em! Anh đang chờ em đây. Vào trong đi.”
Văn phòng sạch sẽ, có máy lạnh mát, mùi hương thơm nhẹ. Trên tường là những bức ảnh các Leader cười tươi, đứng bên xe hơi, bên những tấm biển “Thành tích xuất sắc”.
Tâm đưa cho Hùng một bản hợp đồng dày. “Em đọc kỹ nhé. Nếu không hiểu chỗ nào, em hỏi anh.”
Hùng lật từng trang. Những dòng chữ pháp lý, thuật ngữ khó hiểu. Anh không hiểu hết. Nhưng anh thấy có con dấu đỏ, có chữ ký giám đốc, có ghi rõ “Lợi nhuận 8% mỗi tháng”.
“Em ký đây ạ.” – Hùng cầm bút.
“Khoan đã.” – Tâm cười. “Trước khi ký, anh muốn nói với em một điều. Đầu tư này không phải may rủi. Nó là sự lựa chọn. Em đang lựa chọn tin tưởng vào tương lai của bản thân. Anh tự hào về em.”
Những lời này làm Hùng ấm lòng. Có bao giờ trong đời, ai đó nói với anh rằng họ tự hào về anh?
Anh ký tên. Nét chữ lần này không run. Vì anh tin.
Tâm nhận hợp đồng, photo một bản đưa lại cho Hùng. “Xong rồi. Giờ em chuyển tiền vào tài khoản công ty. Máy đào sẽ bắt đầu chạy từ ngày mai. Cuối tháng, em sẽ nhận lãi.”
Hùng mở app ngân hàng. Anh nhìn số tiền hai mươi lăm triệu trong tài khoản. Con số lớn nhất anh từng có. Và giờ, anh sẽ chuyển hết.
Tim anh đập mạnh. Ngón tay run run. Anh gõ số tài khoản công ty. Nhập số tiền: 20.000.000.
Bấm “Xác nhận”.
Một dòng chữ hiện lên: “Bạn có chắc chắn muốn chuyển 20.000.000 VNĐ không?”
Hùng nhắm mắt. Hít thở sâu.
Bấm “Có”.
Màn hình hiện: “Giao dịch thành công.”
Hùng nhìn số dư tài khoản: 4.872.000 VNĐ.
Tất cả những gì anh còn lại. Tất cả.
Tâm vỗ vai Hùng. “Chúc mừng em! Em đã chính thức là thành viên của SkyMine. Từ giờ, cuộc đời em sẽ khác.”
Hùng gượng cười. Anh không biết mình vui hay buồn.
Khi ra về, trời đã tối. Hùng chạy xe trên con đường quen thuộc, nhưng cảm giác như mọi thứ đã khác. Không khí vẫn vậy. Đèn đường vẫn vậy. Nhưng anh – anh đã khác.
Anh đã bước vào rồi.
Về đến nhà, bà Lành hỏi: “Hôm nay con về muộn vậy?”
“Dạ, con có việc mẹ ạ.”
“Việc gì mà mặt con nhợt thế?”
“Không có gì đâu mẹ. Con mệt thôi.”
Bà Lành nhìn con, trong lòng bà thấp thỏm. Nhưng bà không hỏi thêm.
Đêm ấy, Hùng không ngủ được. Anh nằm trên giường, mắt nhìn trần nhà, tai nghe tiếng gà gáy từ xa.
Anh nghĩ về hai mươi triệu đã chuyển đi. Nghĩ về lời hứa 8% mỗi tháng. Nghĩ về những gì có thể xảy ra.
Nếu thành công, anh sẽ trả hết nợ, mua nhà mới cho mẹ, gọi cho Hà.
Nếu thất bại…
Anh không dám nghĩ tiếp.
Bởi vì đã không còn đường lui.
CHƯƠNG 4
NGỌT NGÀO
Hùng đếm từng ngày.
Ngày một. Ngày hai. Ngày ba. Không có gì xảy ra. Anh mở app SkyMine mỗi ngày, nhìn con số hiển thị “Lợi nhuận tích luỹ: 0 VNĐ” và cảm thấy lòng mình thắt lại.
Anh gọi cho Tâm.
“Anh ơi, sao em chưa thấy có lãi ạ?”
Tâm cười nhẹ. “Em đừng lo. Máy mới chạy thôi. Phải đợi đủ một chu kỳ đào coin, rồi coin được chuyển đổi thành tiền. Khoảng một tuần nữa em sẽ thấy.”
“Dạ… vâng ạ.”
Hùng cúp máy. Anh cố gắng tin. Nhưng mỗi đêm anh vẫn thức trắng, mở điện thoại lên kiểm tra, mở đi mở lại, như thể bằng cách nào đó, con số sẽ thay đổi nếu anh nhìn đủ nhiều lần.
gày thứ bảy. Hùng đang ngồi ăn cơm trưa ở xưởng thì điện thoại rung. Một tin nhắn từ SkyMine:
“Chúc mừng Anh Hùng! Bạn đã nhận 186.000 VNĐ lợi nhuận từ hệ thống đào coin. Số tiền đã được cộng vào tài khoản.”
Hùng đọc đi đọc lại. Tim anh đập mạnh. Anh mở app. Số dư hiển thị: 186.000 VNĐ.
Có thật không?
Anh bấm “Rút tiền”. Chọn rút về tài khoản ngân hàng. Một thông báo hiện lên: “Yêu cầu rút tiền đang được xử lý. Tiền sẽ về tài khoản trong 24h.”
Hùng cười. Cười thật to. Mấy thằng thợ ở xưởng nhìn anh như nhìn người khùng.
“Mày sao thế Hùng?”
“Không sao!”
Bốn tiếng sau, điện thoại rung. Tin nhắn từ ngân hàng: “Tài khoản của quý khách được cộng 186.000 VNĐ.”
Hùng cầm điện thoại, nhìn tin nhắn, rồi hét lên một tiếng. Anh muốn khóc. Không phải vì 186.000 – số tiền nhỏ bé – mà vì nó là bằng chứng.
Bằng chứng rằng: điều này có thật.
Hùng không giấu được niềm vui. Anh kể cho Tùng, kể cho mấy thằng bạn ở xưởng. Một số cười nhạo, một số tò mò.
“Tao cũng muốn thử. Nhưng không dám.”
“Sao không dám? Tao đã làm rồi, thấy không? Tiền về tài khoản thật đấy!”
Hùng mở điện thoại ra khoe. Mọi người nhìn, lặng im. Rồi có người hỏi: “Mày bỏ bao nhiêu vào?”
“Hai mươi triệu.”
“Lời bao nhiêu?”
“Tháng này tao được gần hai triệu. Tháng sau nhiều hơn.”
Câu chuyện lan nhanh. Trong xưởng, người ta bắt đầu bàn tán về SkyMine. Hùng trở thành người được hỏi nhiều nhất. Lần đầu tiên trong đời, anh cảm thấy mình quan trọng.
Anh không còn là “thằng Hùng thợ xe”. Anh là “thằng Hùng biết đầu tư”.
Cảm giác đó… ngọt ngào.
Tháng đầu tiên kết thúc. Hùng nhận tổng cộng 1.650.000 VNĐ lợi nhuận. Chính xác 8,25% như hứa. Anh rút hết về tài khoản, nhìn con số tăng lên, cảm giác như đang bay.
Anh dùng 500.000 mua quà cho mẹ – một chiếc áo dài đẹp. Bà Lành ngạc nhiên.
“Sao con mua đồ đắt vậy?”
“Con được thưởng mẹ ạ.”
“Thưởng gì mà nhiều vậy?”
“Con làm tốt nên sếp thưởng.”
Bà Lành không tin lắm, nhưng bà mặc thử chiếc áo, thấy đẹp, thấy vui. Hùng nhìn mẹ, lòng thấy ấm. Anh nghĩ: “Mình làm đúng rồi.”
Hùng dùng một triệu còn lại ăn mừng. Anh rủ Tùng và mấy người bạn đi nhậu. Quán lớn, gọi bia Heineken – thứ trước đây anh chỉ dám nhìn.
“Hôm nay tao khao các mày!”
Mọi người cười ồ lên. Họ khen Hùng. Họ gọi Hùng là “thầy”. Họ hỏi Hùng cách đầu tư. Và Hùng – Hùng trả lời như một chuyên gia.
“Các mày phải hiểu, đầu tư là phải dám. Người ta sợ, nên người ta nghèo. Tao dám, nên tao giàu.”
Câu nói này anh học từ Tâm. Nhưng khi nói ra, anh tin vào nó như thể chính anh nghĩ ra.
Buổi nhậu kết thúc lúc 11h đêm. Hùng say, nhưng không say rượu. Say vì cảm giác được ngưỡng mộ.
Hai tuần sau, Tâm gọi điện.
“Hùng, tối nay anh tổ chức buổi gặp mặt nhỏ cho các thành viên mới. Em có đến không?”
“Dạ, em đến ạ.”
“Tốt. Nhớ mặc đẹp vào. Và nếu có bạn bè muốn tham gia, em dẫn theo nhé. Anh sẽ giới thiệu em lên làm cộng tác viên.”
Cộng tác viên. Từ này lạ lẫm nhưng hấp dẫn.
“Cộng tác viên là gì ạ?”
“Là em sẽ giới thiệu người khác tham gia. Mỗi người em giới thiệu, em được 10% hoa hồng. Nếu em giới thiệu nhiều, em lên làm Leader. Leader có thu nhập thụ động từ tuyến dưới.”
Hùng không hiểu hết. Nhưng anh hiểu một điều: nếu giới thiệu người, sẽ có tiền thêm.
“Em sẽ cố gắng ạ.”
Buổi gặp mặt tối hôm đó không lớn, chỉ khoảng ba mươi người. Không phải ở khách sạn, mà ở một quán cafe sang trọng. Ánh đèn vàng. Nhạc nhẹ. Không khí thoải mái nhưng cũng đầy toan tính.
Hùng đến với hai người bạn – Dũng và Phương, hai thợ xe cùng xưởng. Họ tò mò về SkyMine sau khi thấy Hùng “kiếm được tiền”.
Tâm ra đón, mỉm cười rất thân thiện. “Chào Hùng! Và đây là hai người bạn của em à?”
“Dạ, đây là Dũng và Phương ạ.”
Tâm bắt tay từng người, ánh mắt quan sát nhanh. Anh đánh giá – đây có phải những con mồi tốt không?
“Vào trong đi anh em. Tối nay mình chia sẻ những kinh nghiệm thực tế. Không lý thuyết cao siêu đâu.”
Trong quán, những người tham gia đa số là nam giới, từ hai mươi lăm đến bốn mươi tuổi, mặc quần áo bình thường, ánh mắt đầy hy vọng. Một số người Hùng quen mặt từ buổi hội thảo trước.
Tâm không lên sân khấu. Anh ngồi giữa, cầm ly cafe, nói chuyện tự nhiên như đang tâm sự.
“Anh em à, hôm nay anh không muốn nói về công nghệ, về blockchain gì đó. Anh chỉ muốn hỏi một câu: Các anh có muốn đổi đời không?”
Mọi người gật đầu.
“Đổi đời không phải bằng lời nói. Mà bằng hành động. Hôm nay trong phòng này có một số anh em đã bắt đầu. Và anh muốn mời một người lên chia sẻ. Anh Hùng, em lên đây.”
Hùng giật mình. Anh không chuẩn bị gì. Nhưng Tâm vẫy tay, mọi người vỗ tay, anh không thể từ chối.
Hùng đứng lên, bước ra giữa. Anh đứng trước ba mươi người, cảm thấy chân run.
“Em… em tên là Hùng. Em làm thợ sửa xe. Trước đây em cũng nghi ngờ giống các anh. Nhưng em đã thử. Và tháng đầu tiên, em nhận được một triệu sáu trăm nghìn đồng.”
mọi người im lặng lắng nghe.
“Em không nói là các anh phải tin. Nhưng em nói – nếu không thử, các anh sẽ không bao giờ biết.”
Tâm vỗ tay. Mọi người vỗ theo. Hùng cúi đầu, quay về chỗ ngồi. Tim anh đập thình thịch.
Nhưng trong lòng, anh cảm thấy… sướng. Sướng vì được nói. Sướng vì được lắng nghe.
Sau buổi chia sẻ, Dũng và Phương quyết định tham gia. Họ ký hợp đồng ngay tối hôm đó. Hùng là người giới thiệu.
Tâm khen Hùng. “Em giỏi lắm. Anh sẽ thăng em lên làm cộng tác viên chính thức. Mỗi người em giới thiệu, em được 10% hoa hồng.”
Hùng tính nhanh. Dũng bỏ 20 triệu, Phương bỏ 30 triệu. Tổng 50 triệu. 10% là 5triệu.
5 triệu. Chỉ vì giới thiệu.
Hùng không thể tin được. Anh cảm thấy như vừa mở ra một cánh cửa mới. Cánh cửa mà anh chưa từng biết tồn tại.
Tháng thứ hai, Hùng nhận được 1,7 triệu lợi nhuận từ máy đào của mình, cộng 5 triệu hoa hồng giới thiệu. Tổng cộng 6.7triệu. Chưa bao giờ Hùng kiếm được nhiều như thế trong 1 tháng
Nhiều hơn cả lương anh làm thợ xe.
Anh ngồi nhìn số tiền trong tài khoản, cảm giác như đang mơ.
Và rồi, một ý nghĩ nảy ra: “Nếu mình giới thiệu thêm người nữa, mình sẽ có nhiều tiền hơn.”
Hùng bắt đầu chủ động nói chuyện với mọi người. Ở xưởng, ở quán cafe, ở đám cưới, đám giỗ. Anh kể về SkyMine. Anh khoe số tiền kiếm được. Anh dùng chính câu chuyện của mình làm bằng chứng.
Và người ta tin.
Trong một tháng, Hùng giới thiệu thêm năm người. Tổng vốn họ bỏ vào là 120 triệu. Hùng nhận 6 triệu hoa hồng.
anh mua điện thoại mới. iPhone đời cũ, nhưng vẫn là iPhone. Anh mua áo sơ mi đẹp. Anh cắt tóc ở salon thay vì tiệm tóc vỉa hè.
Mọi người bắt đầu nhìn anh khác. Và anh – anh bắt đầu nhìn mình khác.
Anh không còn là Hùng thợ xe.
Anh là Hùng – nhà đầu tư.
Một đêm, Hùng nằm trên giường, mở Facebook, thấy Hà đăng ảnh check-in ở một quán cafe sang.
Anh nhìn ảnh. Hà vẫn xinh. Vẫn cười tươi. Bên cạnh có một người đàn ông, mặc vest, lịch sự.
Hùng cảm thấy lòng mình thắt lại. Nhưng không phải ghen. Mà là quyết tâm.
Anh nhắn tin: “Lâu rồi không gặp. Em khỏe không?”
Tin nhắn gửi đi. Hùng chờ. Tim đập nhanh.
Hai mươi phút sau, Hà trả lời: “Anh Hùng à. Lâu rồi. Em khỏe. Anh sao?”
“Anh cũng khỏe. Giờ anh đang đầu tư, kinh doanh. Cuộc sống khá hơn trước.”
“Vậy à. Vui cho anh.”
Đoạn chat kết thúc. Ngắn ngủi. Lạnh lùng. Nhưng Hùng vẫn mỉm cười.
Vì anh tin – một ngày nào đó, khi anh giàu thật sự, Hà sẽ quay lại.
Và khi đó, anh sẽ là người quyết định.
Đêm ấy, Hùng ngủ rất ngon. Anh mơ thấy mình đang lái xe hơi, Hà ngồi bên cạnh, và con đường phía trước là đường cao tốc thẳng tắp, không vật cản.
Anh không biết rằng, giấc mơ đẹp nhất – thường là trước cơn ác mộng.
CHƯƠNG 5
LỜI KHEN
Hùng không còn đi làm đều đặn nữa.
Không phải anh nghỉ việc. Nhưng anh bắt đầu xin phép sếp – lúc thì “đi giải quyết chuyện gia đình”, lúc thì “đi bệnh viện”, lúc thì “có việc gấp”. Sếp nhìn anh với vẻ nghi ngờ, nhưng Hùng không còn sợ mất việc nữa.
Vì trong đầu anh, công việc sửa xe chỉ là dự phòng. Còn SkyMine – mới là sự nghiệp thật sự.
Mỗi buổi sáng, thay vì đến xưởng, Hùng ngồi ở quán cafe gần nhà, mở laptop, đăng bài trên Facebook:
“Sáng nay thức dậy, kiểm tra tài khoản, thấy thêm 2 triệu rơi vào. Cảm ơn SkyMine đã thay đổi cuộc đời tôi. Ai muốn tìm hiểu, inbox tôi nhé. Tôi sẵn sàng hướng dẫn miễn phí!”
Bài đăng có kèm ảnh chụp màn hình tài khoản ngân hàng – con số tăng lên. Không phải giả. Nhưng cũng không phải toàn bộ sự thật. Vì trong số tiền đó, có cả tiền vay, tiền hoa hồng, và chỉ một phần nhỏ là lợi nhuận thật.
Nhưng người đọc không biết. Họ chỉ thấy: Hùng giàu lên.
Và họ bắt đầu ghen tị. Bắt đầu tò mò. Bắt đầu inbox.
“Hùng ơi, cho tôi hỏi về cái này với.”
“Mày làm thật à? Hay lừa đảo?”
“Tao muốn thử, nhưng sợ. Mày có chắc không?”
Hùng trả lời từng tin nhắn. Anh kiên nhẫn, nhẹ nhàng, không hề áp đặt – đúng như Tâm dạy.
“Không phải lừa đảo đâu. Tôi cũng từng nghi ngờ như bạn. Nhưng giờ tôi đã thấy kết quả. Nếu bạn muốn thử, tôi sẵn sàng dẫn bạn đi gặp anh Tâm.”
Và người ta tin. Mỗi tuần, Hùng giới thiệu thêm hai, ba người. Tiền hoa hồng tăng dần. Tháng thứ ba, anh nhận được 8 triệu. Tháng thứ tư, 12 triệu.
Con số này gấp bốn lần lương thợ xe của anh.
một buổi chiều, Tâm gọi Hùng đến văn phòng.
“Em ngồi đây.” – Tâm chỉ vào chiếc ghế đối diện bàn làm việc. Trên bàn có laptop, vài tờ giấy, và một hộp danh thiếp in chữ vàng.
“Em làm tốt lắm. Tháng này em giới thiệu được tám người, tổng vốn hơn 200 triệu. Anh rất hài lòng.”
Hùng mỉm cười. Nghe Tâm khen, anh cảm thấy ngực nở ra.
“Anh định thăng em lên Leader. Em có sẵn sàng không?”
Leader. Từ này Hùng đã nghe qua. Đó là những người đứng trên sân khấu, được vỗ tay, được ngưỡng mộ. Là những người có ảnh trên tường văn phòng. Là những người được gọi là “anh”, không phải vì tuổi tác, mà vì địa vị.
“Em… em không biết em có đủ khả năng không ạ.”
“Đủ. Em đủ rồi. Em có tố chất. Em biết nói. Em biết thuyết phục. Và quan trọng nhất – em tin.”
Tâm mở hộp danh thiếp, lấy ra một tấm, đưa cho Hùng.
“Nguyễn Văn Hùng – Leader, SkyMine Investment.”
Hùng cầm tấm danh thiếp trên tay. Nó dày, giấy mịn, chữ in nổi, có mùi thơm nhẹ. Anh chưa bao giờ có danh thiếp. Chưa bao giờ có cái gì chứng minh anh là ai – ngoài cái tên và cái nghề “thợ xe”.
Nhưng giờ, anh là Leader.
“Cảm ơn anh… Em sẽ cố gắng.”
“Không phải cố gắng. Em phải làm thật tốt. Vì từ giờ, em là hình mẫu. Người ta sẽ nhìn em và quyết định có tham gia không. Em hiểu chứ?”
Hùng gật đầu. Anh hiểu. Và anh thích.
Tuần sau, Hùng được mời lên sân khấu trong một buổi hội thảo lớn. Không phải buổi nhỏ như trước. Mà buổi có hơn ba trăm người.
Anh đứng sau hậu trường, tim đập loạn. Trên sân khấu, Quý đang nói. Giọng ông vẫn nhẹ, vẫn chậm, nhưng mỗi câu nói vang khắp hội trường như lời sấm.
“Và giờ, tôi muốn giới thiệu một người. Anh ấy từng là thợ sửa xe. Nghèo. Vất vả. Nhưng anh ấy đã dám thay đổi. Mời anh Nguyễn Văn Hùng!”
Ánh đèn sân khấu bật sáng. Hùng bước ra, chân hơi run. Mọi người vỗ tay. Tiếng vỗ tay như sóng – dồn dập, liên tục, ngập trời.
Hùng cầm micro. Anh nhìn ra phía dưới – ba trăm khuôn mặt đang nhìn anh. Ba trăm đôi mắt chờ đợi.
“Dạ… Em tên là Hùng. Em…”
Giọng anh hơi run. Nhưng rồi anh thấy Tâm đứng dưới sân khấu, gật đầu động viên.
Hùng hít thở sâu.
“Em từng nghĩ mình sẽ nghèo cả đời. Vì em sinh ra trong gia đình nghèo. Học hết cấp hai rồi bỏ. Đi làm thợ xe từ năm mười tám tuổi. Ba mươi hai tuổi, em vẫn chẳng có gì.”
Mọi người lắng nghe. Không khí im lặng đến lạ.
“Nhưng rồi em gặp SkyMine. Ban đầu em cũng nghi ngờ. Em cũng sợ. Nhưng em nghĩ – nếu không thử, em sẽ không bao giờ biết. Và giờ – giờ cuộc đời em đã khác.”
Hùng dừng lại. Anh cảm thấy nước mắt chực trào ra. Không phải nước mắt buồn. Mà nước mắt của kẻ được thừa nhận.
“Em không nói là các anh chị phải tin. Nhưng em nói – nếu em làm được, thì các anh chị cũng làm được.”
Mọi người vỗ tay. Lần này dài hơn, to hơn. Một số người đứng dậy vỗ tay. Hùng cúi đầu cảm ơn, rời sân khấu.
Khi xuống, Tâm ôm vai anh. “Em nói hay lắm!”
Quý đến gần, mỉm cười. “Hùng, em làm tốt. Em là một Leader thực thụ.”
Hùng muốn khóc. Không phải vì tiền. Mà vì lần đầu tiên trong đời, anh cảm thấy mình có giá trị.
Sau buổi hội thảo, hơn hai mươi người inbox Hùng xin làm quen, xin tư vấn. Hùng trả lời từng người. Anh thức khuya, ngồi gõ phím, trả lời, động viên.
Anh không mệt. Vì mỗi lời cảm ơn từ họ – mỗi câu “Cảm ơn anh đã chia sẻ”, “Anh là động lực của em” – như tiêm thuốc tăng lực vào anh.
Hùng bắt đầu sống vì những lời khen.
Anh đăng bài nhiều hơn. Chụp ảnh mỗi lần nhận tiền. Chụp ảnh bên laptop, giả vờ làm việc. Chụp ảnh ăn ở quán đẹp – dù chỉ gọi ly cafe rồi ngồi cả buổi.
Và mọi người khen.
“Hùng giỏi quá!”
“Nhờ Hùng mà tôi cũng tham gia!”
“Hùng là hình mẫu của tôi!”
Những lời này như thuốc phiện. Hùng không thể ngừng. Anh muốn được khen nhiều hơn. Muốn được ngưỡng mộ hơn. Muốn có nhiều người theo anh hơn.
Anh quên mất một điều: Khi bắt đầu thích được tung hô, con người ta sẽ sẵn sàng làm bất cứ điều gì để giữ cảm giác đó.
Kể cả lừa dối.
Một buổi tối, Hùng nhận cuộc gọi từ một người bạn cũ – Tuấn, bạn học cấp hai.
“Hùng, tao thấy mày đăng bài nhiều về đầu tư. Có thật không?”
“Có chứ. Sao mày hỏi vậy?”
“Tao muốn hỏi mày vay ba mươi triệu. Tao cần gấp, bố tao bị bệnh.”
Hùng im lặng. Ba mươi triệu. Anh có. Nhưng đó là tiền hoa hồng tháng này, anh định dùng để tái đầu tư.
Tuấn ơi… tao cũng đang cần tiền. Không tiện lắm.”
“Mày đăng bài kiếm mấy chục triệu mỗi tháng mà?”
“Ừ, nhưng đó là lợi nhuận, tao phải đầu tư lại.”
“Thôi được. Tao hiểu rồi.”
Tuấn cúp máy. Hùng cảm thấy có lỗi. Nhưng anh tự nhủ: “Mình không sai. Tiền mình, mình dùng.”
Nhưng đêm ấy, anh không ngủ được. Anh nghĩ về Tuấn. Nghĩ về những lúc còn nghèo, Tuấn từng giúp anh. Nghĩ về việc giờ mình có tiền, nhưng không giúp bạn.
Rồi anh nghĩ: “Thôi kệ. Giờ mình khác rồi. Mình không thể cứ giúp mãi.”
Và anh ngủ. Ngủ không sâu. Nhưng ngủ được.
Tháng thứ năm, Hùng kiếm được tổng cộng 18 triệu. Anh mua một chiếc xe máy SH mode mới tinh. Màu đỏ. Bóng loáng.
Anh chạy xe về quê, dừng trước cửa nhà. Bà Lành đang ngồi bóc rau, thấy con về bằng chiếc xe lạ, giật mình.
“Xe ai đó con?”
“Dạ, xe con mẹ ạ.”
“Sao con mua xe?”
“Con có tiền mẹ ạ. Mẹ đừng lo.”
“Tiền đâu ra con?”
Hùng không trả lời ngay. Anh nhìn mẹ – người đàn bà gầy, tay sần sùi, khuôn mặt đầy nếp nhăn. Bà lo lắng. Bà không vui khi thấy con có xe mới. Bà sợ.
“Con làm ăn mẹ ạ. Con kinh doanh, có lời.”
“Kinh doanh gì?”
“Dạ… đầu tư mẹ ạ. Mẹ không hiểu đâu.”
Bà Lành lắc đầu. “Mẹ già rồi, mẹ không hiểu. Nhưng mẹ biết – của dễ đến cũng dễ đi. Con cẩn thận.”
Hùng cười. “Mẹ lo nhiều quá. Con biết mình đang làm gì mà.”
Nhưng trong lòng, anh có chút bồn chồn. Vì lời mẹ – đơn giản, không hiểu biết – lại như một lời cảnh báo mà anh không muốn nghe.
Hùng bắt đầu quen với việc được gọi là “anh Hùng”. Được mời đi cafe. Được hỏi ý kiến. Được coi trọng.
Anh thích cảm giác đó.
Nhưng để giữ được cảm giác ấy, anh phải liên tục chứng minh mình vẫn “thành công”. Nên anh đăng bài mỗi ngày. Chụp ảnh mỗi ngày. Kể chuyện mỗi ngày.
Có những ngày anh không nhận được lợi nhuận. Nhưng anh vẫn đăng: “Hôm nay lại thêm 2 triệu vào tài khoản!” Rồi chụp ảnh cũ tháng trước, đăng lại.
Anh không nghĩ đó là lừa dối. Anh nghĩ đó là “marketing”.
Có những người inbox hỏi: “Anh có chắc SkyMine an toàn không?”
Hùng trả lời: “Tôi dám chắc. Vì tôi đang làm, đang kiếm tiền thật.”
Nhưng sâu thẳm trong lòng, anh có chút nghi ngờ. Chỉ một chút. Nhỏ như hạt cát. Nhưng nó vẫn ở đó.
Và mỗi đêm, trước khi ngủ, anh lại tự hỏi: “Mình có đang lừa người khác không?”
Rồi anh tự trả lời: “Không. Mình chỉ giúp họ có cơ hội.”
Và anh ngủ.
Nhưng giấc ngủ không còn ngon như trước.
CHƯƠNG 6
MÙA VÀNG
Trong khi Hùng đang mải mê xây “sự nghiệp” Leader của mình, Quý ngồi trong phòng làm việc riêng ở tầng cao nhất tòa nhà CAPITAL BUILDING, nhìn ra ngoài cửa kính – thành phố đêm lấp lánh như đám mê hoặc.
Quý không uống rượu. Không hút thuốc. Ông chỉ ngồi đó, cầm ly trà nóng, mỉm cười nhẹ.
Trên màn hình laptop, ông mở file Excel. Những con số xếp thành hàng thẳng tắp. Dòng tiền vào. Dòng tiền ra. Lợi nhuận thật. Lợi nhuận giả.
Tổng tiền huy động từ hơn hai nghìn thành viên: 47 tỷ đồng.
Tổng tiền đã trả lợi nhuận: 8 tỷ.
Còn lại: 39 tỷ.
Trong đó, 25 tỷ đã được chuyển ra nước ngoài. 10 tỷ ở tài khoản cá nhân của Quý dưới tên người khác. 4 tỷ dùng để trả lương nhân viên, thuê văn phòng, tổ chức sự kiện.
Quý biết rõ: hệ thống này không bền. Không có máy đào thật. Không có coin thật. Tất cả chỉ là trò “người sau trả tiền người trước”. Khi không còn người mới tham gia, hệ thống sẽ sụp.
Nhưng Quý không lo. Vì ông có kế hoạch thoát. Và thời điểm ấy chưa đến.
“Cần thêm sáu tháng nữa.” – Ông thầm nghĩ. “Sáu tháng nữa để đạt 100 tỷ. Rồi tôi sẽ biến mất.”
Ông tắt laptop. Đứng lên. Nhìn mình trong tấm gương lớn bên tường. Một người đàn ông ngoài bốn mươi, gầy, mắt sắc, không cảm xúc. Ông mỉm cười với chính mình.
“Tôi không phải kẻ xấu. Tôi chỉ là người thông minh.”
Tâm ngồi ở quán bar, uống bia với mấy người bạn cũ. Họ khen Tâm “giàu lên”, “khác xưa quá”. Tâm cười ha hả, chạm cốc, nói lớn.
“Tao nói các mày nghe này. Làm shipper thì làm đến chết cũng nghèo. Nhưng làm kinh doanh, đầu tư – chỉ cần thông minh một chút, là giàu ngay.”
“Mày làm gì mà giàu vậy?”
“Đầu tư coin. Có công ty chỉ đạo. Tao chỉ việc quản lý team, mỗi tháng hưởng hoa hồng chục triệu.”
“Ủa, công ty đó có thật không?”
Tâm dừng lại. Anh nhìn người bạn – ánh mắt nghi ngờ. Tâm cười gượng.
“Có chứ. Sao mày hỏi vậy?”
“Không, tao nghe nói mấy cái công ty coin toàn lừa đảo.”
“ko phải đâu. Công ty tao hợp pháp. Có giấy phép. Có cả trụ sở.”
“Thôi được. Tao tin mày.”
Nhưng Tâm thấy bạn anh không tin. Và đêm ấy, khi về nhà, Tâm nằm trên giường, trong đầu cứ nghĩ mãi.
Anh có tin vào SkyMine không?
Ban đầu anh tin. Anh nghĩ Quý thật sự đang làm công ty đầu tư. Nhưng càng làm lâu, anh càng thấy lạ. Tiền vào nhiều. Tiền ra ít. Không ai được đến tận mắt thấy “máy đào”. Không có báo cáo tài chính minh bạch.
Tâm từng hỏi Quý.
“Anh Quý, máy đào đặt ở đâu ạ? Em muốn đi xem.”
Quý cười nhẹ. “Máy đặt ở trung tâm dữ liệu ở Bình Dương. Khu vực đó bảo mật cao, không cho người ngoài vào.”
“Em là người trong mà anh.”
“Tâm, em chỉ cần biết rằng – tiền vẫn về đều. Còn lại, em cứ yên tâm làm việc. Đừng hỏi nhiều.”
Câu “đừng hỏi nhiều” như một cái tát vào mặt Tâm. Anh biết rồi. Anh biết rõ.
Nhưng anh không dám nói. Vì nếu nói ra, anh sẽ mất hết – tiền, danh tiếng, địa vị.
Nên anh im lặng. Và tiếp tục làm.
Tâm tự nhủ: “Chỉ cần kiếm đủ tiền, tao sẽ rút lui. Tao không liên quan gì đến chuyện sau.”
Nhưng sâu thẳm, anh biết – anh đã liên quan rồi.
Các Leader tuyến trên đang sống những ngày vàng son. Họ có tiền, có danh tiếng, có người theo.
Anh Đạt – một Leader nổi tiếng, ba mươi lăm tuổi, trước đây làm bảo vệ, giờ mặc vest đi xe Mercedes. Anh ta livestream mỗi tuần, “chia sẻ kinh nghiệm làm giàu”.
“Anh em ơi, năm năm trước tôi còn đi canh cổng, lương ba triệu. Giờ tôi kiếm trăm triệu mỗi tháng. Nhờ vào đâu? Nhờ vào SkyMine và sự dám nghĩ dám làm!”
Mỗi buổi livestream, hàng ngàn người xem. Họ hỏi. Họ khen. Họ gọi anh Đạt là “thầy”.
Đạt thích được gọi là thầy. Anh ta cảm thấy mình quan trọng. Cảm thấy đời mình có ý nghĩa. Không còn là “thằng bảo vệ”, mà là “người dẫn dắt”.
Nhưng Đạt cũng biết – những gì anh ta nói không hoàn toàn thật. “Trăm triệu mỗi tháng” chỉ là con số ảo – bao gồm cả tiền tái đầu tư, tiền hoa hồng giả. Thực tế, anh ta rút ra được chừng hai mươi triệu. Nhưng không ai biết.
Và anh ta không định nói.
Vì khi danh tiếng đã được xây, sự thật trở thành kẻ thù.
SkyMine tổ chức một sự kiện !.Quý đã bao trọn phòng hội nghị lớn nhất tại Khách sạn Novotel Premier Han River, Đà Nẵng. Đề tài: “Hội nghị Leader toàn quốc – Bứt phá 2018”.
Hơn năm trăm người tham dự. Trong đó có hai trăm Leader, ba trăm thành viên tiềm năng. Sân khấu được dựng hoành tráng, nhìn thẳng ra sông Hàn. Ánh đèn màu xanh lam màu logo SkyMine chiếu rực rỡ. Nhạc mở to, là những bản nhạc điện tử dồn dập, tạo không khí như lễ hội.
Quý bước lên sân khấu. Ông không nói gì, chỉ đứng im một phút. Mọi người im lặng. Ánh đèn chiếu vào ông, tạo thành hào quang.
“Chào các bạn. Hôm nay, tôi không muốn nói về công nghệ. Tôi muốn nói về ước mơ.” Giọng ông nhẹ, nhưng vang khắp hội trường qua hệ thống loa. “Mỗi người ở đây đều từng có một ước mơ. Nhưng rồi cuộc sống, nghèo khó, áp lực – dần dần giết chết ước mơ ấy. Và các bạn trở thành người không dám mơ.” Mọi người lặng yên. Một số người gật đầu. “Nhưng hôm nay, tôi muốn nói với các bạn rằng – các bạn có quyền mơ lại. Và SkyMine – là cầu nối giữa giấc mơ và hiện thực.”
Quý dừng lại. Im lặng ba giây. Rồi tiếp tục.
“Tôi biết, ngoài kia có người nói chúng ta đang lừa đảo. Rằng chúng ta không có máy đào thật, không có công nghệ thật. Nhưng các bạn phải hỏi: Ai đang nói?”
“Đó là những kẻ nghèo, những kẻ đố kỵ, những kẻ không dám hành động. Họ chỉ trích vì họ không thể làm được như chúng ta. Chúng ta không lừa đảo. Chúng ta đang chuyển hóa sự giàu có từ những kẻ sợ hãi sang những người dũng cảm. Đây là quy luật của thị trường. Hãy để những kẻ nghi ngờ tiếp tục canh cổng, còn chúng ta – chúng ta sẽ xây dựng lâu đài.”
Những lời này như chất độc, khiến lòng tự trọng của đám đông tăng lên, biến sự sợ hãi thành căm ghét đối với những người nghi ngờ họ.
“Năm nay, chúng ta đã có hai nghìn thành viên. Năm sau, mục tiêu là mười nghìn. Ai góp công vào mục tiêu ấy, sẽ trở thành người giàu có thật sự.” Mọi người vỗ tay. Quý cúi đầu cảm ơn, rồi rời sân khấu.
Sau đó là phần trao thưởng. Những Leader xuất sắc được gọi tên, lên sân khấu nhận bằng khen, hoa, và phong bì tiền mặt.
“Anh Nguyễn Văn Hùng – Leader xuất sắc tháng 10!”
Hùng giật mình. Anh bước lên sân khấu, tim đập loạn. Tâm đưa cho anh một tấm bảng gỗ khắc tên, và một phong bì.
“Trong này có 5 triệu. Phần thưởng cho em vì đã giới thiệu nhiều thành viên.”
Hùng cầm phong bì, cảm thấy nặng trĩu. Anh nhìn ra phía dưới – năm trăm người vỗ tay. Ánh mắt họ nhìn anh đầy ngưỡng mộ.
Hùng muốn khóc. Không phải vì tiền. Mà vì cảm giác được thừa nhận lần đầu tiên trong đời. Anh cúi đầu cảm ơn, rời sân khấu.
Khi ngồi xuống, anh mở phong bì. Bên trong thật sự có tiền. Năm mươi tờ một trăm nghìn. Mới tinh. Mùi giấy thơm.
“Trong này có 5 triệu. Phần thưởng cho em vì đã giới thiệu nhiều thành viên.”
Hùng cầm tiền trên tay. Anh biết: tiền này không phải từ máy đào. Tiền này mới, sạch, và có mùi hoa hồng. Anh tự hỏi: “Tiền này đến từ đâu? Từ túi Quý? Hay từ túi những người vừa mới nộp tiền tham gia?”.
Anh nhớ lại lời Khoa trong lớp huấn luyện: “Mục đích cuối cùng là làm cho họ hạnh phúc, và cách làm không quan trọng.”
Hùng cất phong bì vào túi áo vest. Anh quyết định: “Mình không muốn nghĩ. Vì nghĩ nhiều sẽ đau. Hơn nữa, những người này sẽ giàu. Tiền của họ rồi sẽ nhân lên. Mình đang giúp họ giữ tiền.“ Anh đã hoàn toàn chấp nhận lời biện minh giả để trấn an lương tâm, tận hưởng trọn vẹn “mùa vàng” của sự lừa dối.
.Sau sự kiện, Quý tổ chức tiệc tối cho các Leader. Không phải buffet. Mà bàn tiệc sang trọng, đầy rượu vang, hải sản.
Quý ngồi giữa, cầm ly rượu, mỉm cười.
“Các anh em à, năm nay SkyMine đã thành công. Nhưng năm sau, chúng ta phải thành công hơn nữa. Ai càng cố gắng, càng giàu. Ai càng giới thiệu nhiều người, càng được hưởng lợi.”
Mọi người cụng ly, uống. Không khí rộn ràng.
Nhưng trong góc phòng, một Leader tên Hoàng ngồi im lặng. Anh ta không uống. Chỉ nhìn. Nhìn Quý. Nhìn Tâm. Nhìn những Leader khác.
Hoàng đã tham gia SkyMine từ đầu. Anh ta kiếm được tiền. Nhưng anh ta cũng bắt đầu nghi ngờ. Vì anh ta có bằng kinh tế, anh ta hiểu về tài chính.
Và những gì SkyMine đang làm – giống hệt mô hình Ponzi.
Hoàng định rút lui. Nhưng anh ta sợ. Sợ nếu rút, anh sẽ mất hết danh tiếng. Và sợ hơn – Quý sẽ không cho anh rút tiền.
Nên anh im lặng. Và chờ đợi.
Chờ đợi ngày sụp đổ.
Vì anh biết – nó sẽ đến.
Chỉ là sớm hay muộn.
CHƯƠNG 7
LỚP HUẤN LUYỆN
Tháng mười một, Hùng được mời tham gia “Khóa huấn luyện Leader chuyên sâu” – một chương trình ba ngày hai đêm tại resort ven biển Vũng Tàu.
Chi phí: 15 triệu đồng.
“Đắt quá anh Tâm ơi.” – Hùng nói khi nhận giấy mời.
“Đắt nhưng đáng. Em sẽ học được cách xây dựng đội nhóm, cách thuyết phục, cách quản lý hệ thống. Sau khóa này, em sẽ lên level khác. Từ Leader bình thường, thành Super Leader.”
Super Leader. Từ này hấp dẫn. Hùng hình dung mình sẽ như những người anh thấy trên sân khấu – được tôn trọng, được ngưỡng mộ, được gọi là “thầy”.
“Em đăng ký ạ.”
Tâm mỉm cười. “Quyết định đúng đắn.”
Ba ngày sau, Hùng lên xe khách đi Vũng Tàu cùng với ba mươi Leader khác. Trên xe, mọi người trò chuyện sôi nổi. Họ khoe nhau đã kiếm được bao nhiêu, giới thiệu được bao nhiêu người, có kế hoạch gì cho năm tới.
Hùng ngồi cạnh một anh tên Bình – ba mươi hai tuổi, trước đây làm phụ xe, giờ là Leader có hơn hai mươi người tuyến dưới.
“Mày tham gia lâu chưa?” – Bình hỏi.
“Dạ, được sáu tháng rồi anh.”
“Ừ, tao thì được một năm rồi. Giờ tao kiếm mỗi tháng hai mươi triệu.”
“Hai mươi triệu à? Nhiều thế?”
“Ừ, nhưng cũng vất vả. Phải chăm sóc tuyến dưới, trả lời inbox suốt ngày đêm. Nhưng mà đáng.”
Hùng ngưỡng mộ. Hai mươi triệu một tháng – con số mà anh đang hướng tới.
“Anh có tin vào SkyMine không?” – Hùng hỏi nhỏ.
Bình im lặng vài giây. Rồi cười nhẹ.
“Tin hay không không quan trọng. Quan trọng là tiền vẫn về. Còn về thì còn làm. Hết về thì thôi.”
Câu trả lời này khiến Hùng bất an. Anh muốn hỏi thêm, nhưng Bình đã quay sang nói chuyện với người khác.
Resort nằm ven biển, không gian rộng, có hồ bơi, có sân khấu ngoài trời. Khi đến nơi, mọi người được phát áo đồng phục – áo thun màu xanh lam, in logo SkyMine và dòng chữ “Leader Training 2017”.
Buổi tối đầu tiên, Quý xuất hiện. Ông không ở cùng xe với mọi người. Ông đến bằng xe riêng – chiếc Mercedes đen bóng.
Quý bước vào hội trường, mọi người đứng dậy vỗ tay. Ông mỉm cười, vẫy tay, rồi ngồi xuống ghế giữa.
Khóa huấn luyện bắt đầu.
Người dẫn chương trình không phải Tâm, mà là một người đàn ông tên Khoa – bốn mươi tuổi, tóc hớt ngắn, giọng nói to, cứng.
“Chào các Leader! Tôi là Khoa. Ba ngày này, tôi sẽ huấn luyện các bạn trở thành những chiến binh thật sự của SkyMine!”
Mọi người vỗ tay.
“Bài học đầu tiên: Đừng bán sản phẩm. Hãy bán giấc mơ.”
Khoa viết lên bảng: “Người ta không mua vì họ hiểu. Họ mua vì họ tin.”
“Các bạn đã từng bán hàng chưa?”
Một vài người giơ tay.
“Bán hàng khó. Vì người mua thường suy nghĩ, so sánh, đắn đo. Nhưng bán giấc mơ – dễ. Vì giấc mơ không cần chứng minh. Chỉ cần làm họ tin.”
Hùng nghe, gật đầu. Anh bắt đầu hiểu. Những gì anh đang làm không phải “tư vấn đầu tư”, mà là “bán hy vọng”.
“Bài học thứ hai: Tự tin bằng tri thức.”
Khoa kéo màn hình xuống, chiếu một loạt các thuật ngữ công nghệ.
“Chúng ta đã nghe Tiến sĩ Finn nói về Hashrate Optimization. Khách hàng sẽ hỏi: ‘SkyMine có phải lừa đảo không? Có phải đa cấp không?’ Các bạn phải trả lời bằng sự thật – sự thật mà chúng ta đã được đào tạo. Mọi người, hãy lặp lại theo tôi: ‘SkyMine không phải đa cấp. Đa cấp bán sản phẩm hữu hình. Chúng ta bán công nghệ khai thác Proof-of-Work (PoW) độc quyền. Chúng ta đang cung cấp dịch vụ cho thuê Hashrate với thuật toán tối ưu, giải quyết điểm yếu của các công ty đào coin truyền thống.'”
Khoa yêu cầu mọi người lặp lại. Giọng Hùng ban đầu nhỏ, nhưng rồi anh cũng lặp lại lớn hơn. Anh cảm thấy như đang học một công thức toán học.
“Khi khách hàng còn nghi ngờ, đừng dùng cảm xúc vội. Hãy dùng logic giả này. Hãy cho họ thấy chúng ta đang ở cấp độ cao hơn về công nghệ. Các bạn phải tin vào những thuật ngữ này. Vì nếu bạn không tin, làm sao bạn có thể làm cho người khác tin được?”
Hùng ghi chép cẩn thận. Anh nhận ra: Giờ đây, anh có thể dùng những lời giải thích kỹ thuật này để che giấu sự lo lắng của chính mình và trấn an người khác. Anh có một thứ để “bán” ngoài lời hứa về tiền bạc.
Anh hiểu rồi. Anh đã vô thức làm đúng.
Bài học thứ ba: Sức mạnh của nước mắt và sự thấu cảm.”
Khoa kéo xuống một đoạn video khác. Trên màn hình, một người đàn ông khóc, kể rằng nhờ SkyMine mà anh ta cứu được bố khỏi bệnh ung thư.
“Các bạn thấy không? Câu chuyện này có logic không? Không. Nhưng nó có cảm xúc. Và cảm xúc – mạnh hơn logic. Đừng bao giờ bán bằng con số, hãy bán bằng bi kịch và sự giải thoát.”
“Khi các bạn chia sẻ, hãy chia sẻ câu chuyện thật của chính mình. Sự vất vả của Hùng khi làm thợ sửa xe, nỗi lo lắng của mẹ – đó là những vết dao chạm vào trái tim người nghe. Người ta sẽ nhìn thấy mình trong câu chuyện đó, và họ sẽ tin rằng họ cũng có thể được cứu rỗi.”
Hùng nhớ lại những lần anh đăng bài. Anh không viết về công nghệ blockchain, về lợi nhuận 8%. Anh viết về bản thân – từ nghèo đến giàu, từ vô danh đến được ngưỡng mộ. Anh hiểu rồi. Anh đã vô thức làm đúng.
“Bài học thứ tư: Tạo áp lực khan hiếm.”
Khoa nói tiếp, giọng trở nên dứt khoát. “Người ta chỉ hành động khi họ sợ bỏ lỡ. Vì vậy, luôn nói rằng – cơ hội này sắp hết, số lượng có hạn, chỉ còn vài suất cuối cùng. Hãy sử dụng cả lý do công nghệ và lý do tâm lý.”
“Lý do công nghệ: ‘Chúng ta chỉ còn đủ chip PoW cho 100 máy đào nữa. Sau đợt này, giá Hashrate sẽ tăng 30% do thiếu nguồn cung. Anh phải hành động ngay!’ Hãy sử dụng những từ ngữ như: ‘Cơ hội cuối cùng,’ ‘Chỉ còn 48 giờ,’ ‘Phiên bản giới hạn.'”
“Và lý do tâm lý: Hãy làm cho họ cảm thấy nếu họ chậm, họ sẽ không chỉ mất tiền, mà còn mất đi tương lai của con cái và gia đình. Đừng để họ có thời gian suy nghĩ, so sánh, hoặc tìm hiểu.”
Hùng nhớ lại lời cô tư vấn khi anh đăng ký lần đầu: “Chương trình khuyến mãi chỉ đến hết tuần này thôi.” Tất cả đều có kịch bản.
Ngày thứ hai, khóa huấn luyện tập trung vào “Kỹ thuật xử lý từ chối”.
Khoa cho mọi người đóng vai. Một người đóng vai Leader, một người đóng vai khách hàng nghi ngờ.
“Khách hàng sẽ nói: ‘Tôi không tin’, ‘Tôi sợ lỗ’, ‘Tôi nghe nói đa cấp lừa đảo’. Các bạn phải trả lời sao cho họ tin.”
Hùng được chọn đóng vai Leader. Anh đứng lên, hơi run.
Một người đóng vai khách hàng nói: “Tôi nghe nói SkyMine là lừa đảo.”
Hùng đáp: “Không phải đâu anh. SkyMine có giấy phép, có văn phòng rõ ràng.”
Khoa lắc đầu. “Sai. Đừng bào chữa. Hãy đảo ngược.”
“Đảo ngược à?”
“Ừ. Anh nên nói: ‘Tôi hiểu anh sợ. Tôi cũng từng sợ như anh. Nhưng rồi tôi thử, và tôi thấy nó thật. Nếu anh không thử, anh sẽ không bao giờ biết.’ Như vậy, anh đã chuyển từ thế phòng thủ sang thế tấn công.”
Hùng gật đầu. Anh lặp lại. Lần này nghe tự tin hơn.
Khoa khen. “Đúng rồi. Hùng học nhanh.”
Hùng mỉm cười. Anh lại được khen. Và anh lại thích cảm giác đó.
Tối ngày thứ hai, có buổi gala dinner. Mọi người mặc đẹp, uống rượu, nhảy múa, như một bữa tiệc tất niên.
Quý không nhảy. Ông ngồi một góc, quan sát. Tâm đến ngồi bên.
“Anh Quý, lớp này hiệu quả lắm. Các Leader đang rất hào hứng.”
Quý gật đầu. “Tốt. Càng hào hứng, họ càng bán mạnh. Càng bán mạnh, ta càng huy động được nhiều tiền.”
Tâm im lặng. Trong lòng anh chợt thấy lạnh.
“Anh Quý… anh có kế hoạch đến bao giờ ạ?”
Quý nhìn Tâm. Ánh mắt sắc như dao.
“Sao em hỏi?”
“Không… em chỉ tò mò thôi.”
“Tò mò là tốt. Nhưng đừng tò mò nhiều quá. Tâm, em chỉ cần làm việc của em. Còn lại, anh lo.”
Tâm gật đầu. Nhưng trong lòng anh bồn chồn. Anh cảm thấy – Quý đang giấu điều gì đó. Và điều đó không tốt.
Ngày thứ ba, buổi cuối khóa huấn luyện, Quý đích thân lên sân khấu.
“Các Leader thân mến. Ba ngày qua, các bạn đã học rất nhiều. Nhưng tôi muốn dạy các bạn một bài học cuối cùng – bài quan trọng nhất.”
Mọi người im lặng.
“Đó là: Đừng bao giờ nghi ngờ.”
Quý nói chậm, từng chữ.
“Khi các bạn bắt đầu nghi ngờ, các bạn sẽ không thể thuyết phục người khác. Vì họ cảm nhận được sự do dự trong giọng nói của các bạn. Vì vậy, hãy tin. Tin vào SkyMine. Tin vào chính mình. Tin vào tương lai.”
Hùng nghe, thấy trong lòng rối bời. Anh có đang nghi ngờ không? Có. Nhưng ông Quý bảo đừng nghi ngờ.
Vậy thì anh nên làm gì?
“Tôi biết một số bạn có thể sẽ gặp những lời đồn xấu. Người ta sẽ nói SkyMine là lừa đảo, là đa cấp, là Ponzi. Nhưng các bạn phải nhớ – người thành công luôn bị đố kỵ. Nếu nghe theo lời đồn, các bạn sẽ không bao giờ giàu.”
Mọi người vỗ tay. Hùng cũng vỗ. Nhưng tay anh run run.
Vì trong đầu anh, một giọng nói nhỏ thì thầm: “Nếu không phải lừa đảo, tại sao ông ấy lại phải nói câu này?”
Nhưng anh đè giọng nói ấy xuống. Anh không dám nghe.
Vì nếu nghe, anh sẽ phải đối mặt với sự thật.
Và sự thật – đau lắm.
CHƯƠNG 8
ĐÊM HỘI
Tháng mười hai. Cuối năm 2017. SkyMine tổ chức “Đêm hội tri ân Leader – Trao xe và giấc mơ vàng” tại trung tâm hội nghị lớn nhất thành phố.
Sự kiện này được quảng cáo rầm rộ trên mạng xã hội, trên các nhóm SkyMine, qua tin nhắn cá nhân. Nội dung hấp dẫn: “Trao tặng 10 chiếc xe SH cho 10 Leader xuất sắc nhất năm.”
Mười chiếc SH. Mỗi chiếc giá gần một trăm triệu. Tổng giá trị một tỷ đồng.
Mọi người phấn khích tột độ. Hùng cũng vậy. Anh hy vọng mình sẽ nằm trong số mười người đó.
Hùng chuẩn bị cho đêm hội như chuẩn bị cho một đám cưới. Anh mua vest mới – lần đầu tiên trong đời anh mặc vest thật. Anh cắt tóc ở salon sang. Anh xịt nước hoa. Anh soi gương, thấy mình trông khác hẳn so với sáu tháng trước.
Từ một thằng thợ xe dính dầu mỡ, giờ anh nhìn như một doanh nhân trẻ.
Anh chụp ảnh selfie, đăng Facebook: “Sẵn sàng cho đêm vinh quang. SkyMine – nơi ước mơ thành hiện thực.”
Bài đăng được hơn hai trăm lượt thích, hơn năm mươi bình luận khen ngợi.
Hùng cảm thấy mình đang sống trong giấc mơ.
Đêm hội bắt đầu lúc 7h. Hơn một nghìn người tham dự. Không phỏng nên thuê ngoài trời. Ánh đèn sân khấu sáng rực. Nhạc bật to. Màn hình LED khổng lồ chiếu logo SkyMine lấp lánh.
Hùng ngồi ở hàng ghế thứ năm – vị trí của những Leader có thành tích khá. Anh liếc nhìn hàng ghế đầu – nơi các Super Leader ngồi, mặc vest bảnh bao, cười nói rộn ràng.
Anh thầm nghĩ: “Năm sau, mình sẽ ngồi ở hàng đầu.”
Chương trình bắt đầu bằng một đoạn video giới thiệu về SkyMine. Hình ảnh đẹp, nhạc nền hùng tráng, lời tường thuật đầy cảm xúc:
“Năm 2017 – năm đột phá của SkyMine. Hơn ba nghìn thành viên. Tổng giá trị đầu tư hơn 70 tỷ đồng. Hàng trăm gia đình đã thay đổi cuộc đời.”
Màn hình chiếu những khuôn mặt cười – có cả mặt Hùng. Anh thấy mình trên màn hình lớn, lòng đầy tự hào.
Sau video, Quý bước lên sân khấu. Ông mặc vest xám nhạt, tay cầm micro, mỉm cười.
“Chào tất cả các thành viên của đại gia đình SkyMine. Tối nay, tôi không đến để nói về công nghệ. Tôi đến để cảm ơn.”
Quý cúi đầu. Mọi người vỗ tay.
“Cảm ơn các bạn đã tin tôi. Tin vào SkyMine. Tin vào tương lai. Và tôi hứa – 2018 sẽ là năm bùng nổ hơn nữa.”
Tiếng vỗ tay vang dội. Quý vẫy tay, bước xuống.
Tiếp theo là phần văn nghệ. Ca sĩ hát. Vũ công nhảy. Mọi thứ được đầu tư hoành tráng – như một chương trình truyền hình thật sự.
Nhưng phần mọi người chờ đợi nhất vẫn là: Trao xe.
Mười giờ tối, ánh đèn tắt hẳn. Chỉ còn một vệt sáng chiếu vào sân khấu.
Tâm bước lên, mặc vest đen bóng, cười rất tươi.
“Anh chị em ơi! Bây giờ là khoảnh khắc lịch sử của SkyMine! Chúng ta sẽ trao mười chiếc xe SH cho mười Leader xuất sắc nhất!”
Mọi người hò reo.
“Mười chiếc xe này không phải quà tặng. Đây là sự ghi nhận. Ghi nhận những con người đã cống hiến, đã dẫn dắt, đã lan tỏa giá trị của SkyMine.”
Tâm mở phong bì.
“Người đầu tiên – Anh Đặng Văn Đạt!”
Đạt đứng dậy, bước lên sân khấu. Anh ta cười rất tươi. Quý trao chìa khóa xe SH màu đỏ. Họ bắt tay. Chụp ảnh. Mọi người vỗ tay tưng bừng.
“Người thứ hai – Anh Nguyễn Hữu Bình!”
Bình lên. Cũng vậy. Chìa khóa. Bắt tay. Chụp ảnh.
Hùng ngồi dưới, tim đập thình thịch. Anh đếm. Một. Hai. Ba. Bốn. Năm. Sáu.
Chưa có tên anh.
Bảy. Tám. Chín.
Vẫn chưa.
“Và người cuối cùng – anh Trần Minh Hoàng!”
Hoàng lên nhận xe. Mọi người vỗ tay. Chương trình kết thúc phần trao xe.
Hùng ngồi im. Anh không được gọi tên.
Trong lòng anh chợt trống rỗng. Anh tự nhủ: “Không sao. Năm sau mình sẽ cố gắng hơn.”
Nhưng sâu thẳm, anh cảm thấy thất vọng. Và một chút tức giận.
Sau lễ trao xe, có tiệc buffet. Hùng đứng một góc, cầm ly nước ngọt, nhìn các Leader được trao xe đang cười nói, chụp ảnh bên xe.
Một người đến bên anh. Đó là Bình – người anh gặp trên chuyến xe đi Vũng Tàu.
“Mày không được à?” – Bình hỏi.
“Không.” – Hùng trả lời ngắn gọn.
“Tao cũng không. Tức thật.”
“Anh nghĩ sao về danh sách này?” – Hùng hỏi.
Bình cười khẽ. “Danh sách này không phải do thành tích. Mà do mặt.”
“Mặt à?”
“Ừ. Mấy ông được trao xe đều là những người trung thành tuyệt đối với Quý. Họ sẽ không bao giờ nghi ngờ. Và họ có nhiều tuyến dưới. Quý cần họ để giữ hệ thống.”
Hùng im lặng. Anh hiểu rồi. Đây không phải vinh danh. Đây là chiêu trò.
“Anh có định rút lui không?” – Hùng hỏi nhỏ.
Bình nhìn quanh, rồi nói khẽ: “Đang cân nhắc. Nhưng sợ rút không được.”
“Sao lại rút không được?”
“Mày thử rút một lần xem. Họ sẽ tìm mọi cách để kéo mày lại. Hoặc từ chối cho mày rút tiền.”
Hùng cảm thấy lạnh toát sống lưng.
“Nhưng… tiền trong tài khoản là của mình mà?”
“Trên app thôi. Còn thật hay giả, mày tự nghĩ đi.”
Bình bỏ đi. Hùng đứng im, cầm ly nước, tay run run.
Anh mở điện thoại, mở app SkyMine. Số dư tài khoản của anh: 93.000.000 VNĐ.
Anh bấm “Rút tiền”.
Một thông báo hiện lên: “Yêu cầu rút tiền của bạn đang được xử lý. Do lượng giao dịch lớn, thời gian xử lý có thể kéo dài 7-10 ngày làm việc.”
Bảy đến mười ngày. Trước đây chỉ một ngày là tiền về.
Hùng cảm thấy bất an.
Đêm hội kết thúc lúc 12h. Mọi người ra về. Hùng về nhà bằng xe máy cũ của mình – không phải SH mới.
Trên đường về, anh chạy qua những con đường vắng, gió lạnh thổi vào mặt. Anh nhớ lại cảnh các Leader được trao xe, họ cười rất tươi, như thể họ đã chinh phục cả thế giới.
Nhưng anh cũng nhớ lại lời Bình: “Rút không được đâu.”
Anh thầm hỏi bản thân: “Mình đang ở trong cái gì?”
Về đến nhà, trời đã một giờ sáng. Bà Lành vẫn chưa ngủ, ngồi đợi con.
“Con về muộn vậy?”
“Dạ, con đi sự kiện công ty mẹ ạ.”
“Con mặc vest đẹp thế. Mẹ thấy con giống người khác quá.”
Hùng cởi vest, treo lên móc áo. Anh mệt. Không phải mệt người. Mà mệt lòng.
“Mẹ ơi, con hỏi mẹ. Nếu con đang làm một việc, con không chắc nó đúng hay sai, con nên làm tiếp hay dừng lại?”
Bà Lành nhìn con. Bà không hiểu con đang nói gì. Nhưng bà cảm nhận được – con đang bối rối.
“Con à, mẹ không biết con đang làm gì. Nhưng mẹ biết một điều: nếu làm mà ngủ không yên, thì đừng làm.”
Hùng im lặng. Anh gật đầu.
“Dạ. Con ngủ đây mẹ.”
Anh vào phòng, nằm xuống giường, nhắm mắt. Nhưng không ngủ được.
Trong đầu, hàng ngàn suy nghĩ chạy qua. Tiền có về không? SkyMine có sụp không? Nếu sụp, anh sẽ mất hết.
Và nếu mất hết, anh sẽ trả nợ ngân hàng bằng gì?
Anh mở điện thoại, vào nhóm chat của các Leader. Trong nhóm, mọi người vẫn đang chia sẻ ảnh đêm hội, khen ngợi Quý, khen ngợi SkyMine.
Không ai nói về sự nghi ngờ. Không ai dám nói.
Hùng gõ tin nhắn: “Anh em có ai rút tiền gần đây không? Sao lâu vậy?”
Tin nhắn gửi đi. Im lặng. Không ai trả lời.
Một phút sau, tin nhắn của Hùng bị xóa.
Và một tin nhắn từ admin nhóm hiện lên: “Anh em đừng đăng những nội dung tiêu cực. Nó ảnh hưởng đến tinh thần cộng đồng.”
Hùng sợ. Sợ thật sự.
Vì lần đầu tiên, anh nhận ra – mình không còn quyền nghi ngờ.
CHƯƠNG 9
GIÓ ĐỔI CHIỀU
Tháng giêng 2018. Năm mới. Nhưng không khí không vui.
Hùng nhận được tin nhắn từ ngân hàng: “Quý khách vui lòng nộp tiền trả nợ tháng này trước ngày 15/01. Tổng số tiền: 1.850.000 VNĐ.”
Anh mở ví. Trong ví còn ba trăm nghìn. Lương tháng này anh chưa nhận vì nghỉ làm nhiều. Tiền trong app SkyMine thì vẫn chưa rút được.
Anh gọi cho Tâm.
“Anh Tâm ơi, em xin rút tiền đã mười ngày rồi mà chưa về ạ.”
“Ừ, em đợi thêm vài ngày nữa. Công ty đang xử lý lượng giao dịch lớn.”
“Nhưng trước giờ một ngày là về mà anh?”
“Ừ, nhưng giờ nhiều người rút cùng lúc nên hệ thống bị chậm. Em đừng lo.”
Hùng cúp máy. Trong lòng bồn chồn. Anh vào nhóm chat riêng với mấy Leader quen biết – không phải nhóm chính thức.
“Anh em, có ai rút được tiền không?”
Bình trả lời: “Tao cũng đang chờ. Đã hai tuần.”
Một người khác tên Dũng: “Tao ba tuần rồi. Vẫn chưa thấy.”
Hùng cảm thấy tim đập nhanh. Anh không phải người duy nhất.
“Sao mình không đến văn phòng hỏi trực tiếp?”
“Tao đã đi. Họ bảo ‘đang xử lý’. Rồi cho tờ giấy cam kết sẽ trả trong tháng này.”
“Giấy có giá trị không?”
“Không biết. Nhưng ngoài việc tin, còn làm gì được?”
Hùng đọc xong đoạn chat, cảm thấy lạnh.
Một tuần sau, tin đồn bắt đầu lan trên mạng.
Một tài khoản Facebook tên “Nguyễn Minh” đăng bài dài: “Cảnh báo: SkyMine là lừa đảo! Tôi đã bỏ vào 50 triệu, giờ rút không được. Văn phòng họ tránh mặt. Điện thoại không bắt máy. Ai cũng như tôi, hãy cùng nhau tố cáo!”
Bài viết được chia sẻ hàng trăm lần. Dưới bài, hàng chục người comment: “Tôi cũng vậy”, “Tôi mất 30 triệu”, “Chúng ta phải báo công an”.
Hùng đọc, tay run. Anh muốn comment, nhưng sợ. Sợ nếu comment, người ta biết anh là Leader, họ sẽ chửi anh.
Anh inbox riêng cho Nguyễn Minh: “Anh ơi, em cũng là nạn nhân. Anh có kế hoạch gì không ạ?”
Nguyễn Minh trả lời: “Tôi đang tập hợp người, chuẩn bị lên công an. Nếu em muốn tham gia, inbox tôi.”
Hùng lưỡng lự. Nếu tham gia, có nghĩa là anh thừa nhận mình bị lừa. Nhưng nếu không, anh sẽ mất hết.
Ngày 20 tháng giêng, một sự kiện làm mọi thứ vỡ lở.
Một bài báo trên trang tin tức nổi tiếng đăng tải: “Cơ quan chức năng điều tra dự án đầu tư tiền ảo SkyMine nghi vấn lừa đảo đa cấp.”
Bài báo viết rất chi tiết. Phỏng vấn những nạn nhân. Phân tích mô hình hoạt động. Kết luận: “SkyMine không có máy đào thật. Chỉ là trò lừa kiểu Ponzi.”
Hùng đọc xong bài báo, ngồi sụp xuống ghế. Anh muốn khóc.
Anh mở điện thoại, vào app SkyMine. App vẫn mở được. Số dư vẫn hiển thị: 93.000.000 VNĐ. Nhưng giờ đây, con số ấy chỉ là ảo.
Anh thử rút. Thông báo hiện lên: “Hệ thống bảo trì. Vui lòng thử lại sau.”
Anh thử lại. Vẫn vậy.
Anh gọi cho Tâm. Không bắt máy.
Anh gọi cho Quý. Số máy không tồn tại.
Anh gọi đến văn phòng SkyMine. Không ai bắt máy.
Hùng ngồi im, điện thoại rơi xuống đất, mắt nhìn trống rỗng.
Trong đầu anh chỉ có một câu: “Mình đã mất hết rồi.”
Chiều hôm đó, nhóm chat Leader phát nổ.
“Văn phòng không ai bắt máy!”
“Tâm tắt Facebook rồi!”
“Quý biến mất!”
“Chúng ta bị lừa!”
Hùng đọc từng tin nhắn, thấy mọi người hoảng loạn. Có người khóc. Có người chửi. Có người đòi đi tìm Quý.
Một người tên Hoàng – Leader từng ngồi im lặng trong bữa tiệc tối – gửi tin nhắn dài:
“Anh em, tôi đã cảnh báo từ lâu rồi. Nhưng không ai nghe. Giờ sụp rồi, đừng đổ lỗi cho ai. Chúng ta tự đưa mình vào bẫy.”
Một người khác chửi Hoàng: “Mày biết sao không nói từ đầu?”
Hoàng trả lời: “Tôi có nói, nhưng không ai tin. Vì các anh muốn tin vào tiền. Không ai muốn tin vào sự thật.”
Hùng đọc xong, nhận ra – Hoàng nói đúng.
Anh nhớ lại những lần anh nghi ngờ, nhưng anh đè nó xuống. Vì anh sợ – nếu nghi ngờ, giấc mơ sẽ vỡ.
Giờ giấc mơ vỡ rồi. Và còn lại gì?
Chỉ có nợ.
Tối hôm đó, Hùng không về nhà. Anh ngồi ở quán cafe, uống ly cafe đen, nhìn ra đường.
Điện thoại rung liên tục. Tin nhắn từ những người anh đã giới thiệu vào SkyMine.
“Hùng, sao rút tiền không được?”
“Hùng, anh nói là an toàn mà?”
“Hùng, mày lừa chúng tao à?”
“Thằng chó chết!”
……………………………………..
Mỗi tin nhắn như một nhát dao đâm vào tim Hùng. Anh không dám trả lời. Anh tắt điện thoại.
Anh ngồi đó đến 11h đêm. Quán đóng cửa, anh mới về.
Về đến nhà, bà Lành vẫn thức.
“Con đi đâu về muộn vậy?”
“Dạ… con có việc mẹ ạ.”
“Con không ổn à? Mặt con nhợt lắm.”
Hùng nhìn mẹ. Người đàn bà già, gầy, lo lắng. Anh muốn nói sự thật. Nhưng anh không dám.
“Con ổn mẹ. Mẹ đi ngủ đi.”
Bà Lành nhìn con, biết con đang giấu chuyện. Nhưng bà không hỏi. Bà sợ – sự thật sẽ quá nặng để nghe.
Hùng vào phòng, nằm xuống giường, ôm đầu.
Trong đầu anh, một giọng nói thì thầm: “Mày đã lừa người khác. Giờ mày bị lừa lại. Đáng đời.”
Anh không thể cãi. Vì đó là sự thật.
Ngày 25 tháng giêng, hàng trăm người tập trung trước văn phòng , đòi tiền.
Hùng cũng có mặt. Anh đứng trong đám đông, nhìn cửa văn phòng đóng kín, biển hiệu SkyMine vẫn còn treo đó, nhưng không một bóng người.
Một người đàn ông to lớn đập vào cửa kính. “Ra đây! Trả tiền cho tao!”
Người khác hò reo. Tiếng chửi vang lên. Có người khóc. Có người ngồi sụp xuống đất.
Công an đến. Họ giải tán đám đông. Họ bảo: “Đề nghị mọi người bình tình. Chúng tôi sẽ điều tra.”
Nhưng ai tin? Khi mà Quý đã biến mất. Khi mà tiền đã bay.
Hùng đứng nhìn cảnh tượng hỗn loạn. Anh thấy Bình – người bạn từng nói chuyện với anh – đang khóc. Anh thấy Dũng – người đã tin anh và tham gia – đang chửi thề.
Và anh thấy chính mình – một kẻ ngu ngốc, đã tin vào lời hứa vàng son.
Anh quay lưng, bước đi. Không biết đi đâu. Chỉ biết đi thôi.
Và gió – gió đã đổi chiều.
CHƯƠNG 10
SỤP ĐỔ
Ngày 28 tháng giêng, một nhóm nạn nhân quyết định phá cửa văn phòng SkyMine.
Họ thuê thợ khóa. Cửa mở ra. Mọi người ùa vào.
Và họ thấy: trống rỗng.
Không có máy tính. Không có tài liệu. Không có gì ngoài mấy chiếc bàn, mấy chiếc ghế, và tấm biển logo SkyMine còn treo lủng lẳng trên tường.
Hùng cũng có mặt. Anh bước vào văn phòng – nơi anh từng đến với niềm hy vọng, giờ chỉ còn là một không gian lạnh lẽo.
Anh đi vào phòng của Quý. Phòng rộng, có bàn lớn, ghế da sang trọng. Nhưng trên bàn – không có gì. Không một tờ giấy. Không một cây viết.
Như thể Quý chưa bao giờ tồn tại.
Một người đàn ông trong nhóm nạn nhân – tên Tuấn, bốn mươi tuổi, mặt tái nhợt – hét lên: “Chúng nó đã chuẩn bị từ trước rồi! Chúng nó dọn sạch mọi thứ!”
“Vậy máy đào đâu?” – một người khác hỏi.
“Không có máy đào! Chưa bao giờ có! Tất cả chỉ là nói!”
Mọi người im lặng. Sự thật quá rõ ràng, quá tàn nhẫn.
Hùng ngồi xuống ghế, ôm đầu. Trong lòng anh như có một cơn bão.
Anh nhớ lại lần đầu đến đây. Anh nhớ Tâm cười thân thiện. Nhớ Quý nói nhẹ nhàng. Nhớ những lời hứa hẹn lấp lánh.
Tất cả đều giả.
Và anh – anh đã tin.
Chiều hôm đó, nhóm nạn nhân tổ chức họp tại một quán cafe. Có khoảng năm mươi người tham gia.
Một người tên Minh – người đã đăng bài cảnh báo trên Facebook – đứng lên phát biểu.
“Anh em, chúng ta đã bị lừa. Nhưng chúng ta không thể đứng im. Chúng ta phải báo công an. Phải kiện. Phải đòi lại tiền.”
“Đòi với ai? Quý biến đâu mất rồi!” – một người nói.
“Thì tìm! Hắn không thể biến mất mãi. Hắn có nhà, có gia đình. Chúng ta sẽ tìm.”
“Còn Tâm? Còn mấy ông Leader lớn?”
“Cũng vậy. Chúng ta lập danh sách. Ai dính líu, ai hưởng lợi, đều phải chịu trách nhiệm.”
Hùng ngồi trong góc, nghe mọi người bàn tán. Anh không dám lên tiếng. Vì anh biết – trong danh sách đó, có cả tên anh.
Anh là Leader. Anh đã giới thiệu người. Anh đã nhận hoa hồng.
Dù anh cũng là nạn nhân, nhưng với những người anh giới thiệu – anh là tòng phạm.
Một người trong nhóm bỗng hỏi: “Có ai là Leader không?”
Im lặng.
“Tôi hỏi thật. Nếu có Leader ở đây, hãy đứng ra thừa nhận. Chúng ta cần biết các bạn có biết gì về Quý không.”
Hùng run. Anh muốn đứng lên. Nhưng anh sợ.
Một người đứng dậy. Đó là Bình. “Tôi là Leader. Nhưng tôi cũng bị lừa. Tôi không biết Quý định trốn.”
Mọi người nhìn Bình. Một số người chửi. “Mày hưởng lợi rồi còn nói bị lừa?”
“Tôi có hưởng hoa hồng. Nhưng tiền của tôi cũng mất hết. Tôi bỏ vào hơn năm mươi triệu, giờ rút không được.”
“Thì ra mày giàu bằng tiền của người khác!”
Bình cúi đầu. Không cãi.
Hùng nhìn Bình. Anh thấy mình trong đó.
Ngày 2 tháng hai, công an chính thức vào cuộc. Họ triệu tập những người liên quan đến để làm việc.
Hùng nhận được giấy triệu tập. Anh phải đến công an vào sáng ngày 5 tháng hai.
Bà Lành thấy giấy, hỏi: “Con làm gì mà công an gọi?”
Hùng không giấu được nữa. Anh ngồi xuống, kể mẹ nghe – từ đầu đến cuối. Kể về SkyMine. Về Quý. Về Tâm. Về việc anh vay tiền, thế chấp sổ đỏ, rồi bị lừa.
Bà Lành nghe xong, không chửi. Không khóc. Chỉ im lặng.
Rồi bà hỏi: “Thế nhà mình mất à?”
“Con… con sẽ cố trả nợ. Con sẽ làm thêm. Con sẽ…”
“Con sẽ gì? Hai mươi lăm triệu, con trả bằng cái gì?”
Hùng không trả lời được. Anh chỉ khóc.
Bà Lành đứng dậy, bước ra ngoài sân. Bà nhìn căn nhà nhỏ – căn nhà mà chồng bà dành cả đời để mua. Căn nhà mà giờ sắp mất.
Bà không khóc. Vì bà đã khóc quá nhiều trong đời.
Bà chỉ thở dài. Một tiếng thở dài dài, như thể cả linh hồn bà cũng thoát ra.
Sáng ngày 5 tháng hai, Hùng đến công an. Anh ngồi trong phòng làm việc, đối diện với một cán bộ điều tra.
“Anh tên gì?”
“Dạ, Nguyễn Văn Hùng ạ.”
“Anh là Leader của SkyMine?”
“Dạ… dạ đúng ạ.”
“Anh biết SkyMine lừa đảo không?”
Hùng im lặng. Anh không biết trả lời thế nào.
“Tôi hỏi anh. Anh có biết không?”
“Em… em không biết ạ. Em cũng bị lừa.”
“Nhưng anh đã giới thiệu người khác tham gia. Anh nhận hoa hồng. Anh có biết đó là đồng lõa không?”
“Em không biết nó lừa đảo ạ! Em nghĩ nó thật!”
Cán bộ nhìn Hùng. Ánh mắt không thương hại. Chỉ có lạnh lẽo.
“Nhiều người như anh đến đây cũng nói vậy. Nhưng sự thật là – anh đã hưởng lợi. Dù anh có biết hay không, anh vẫn phải chịu trách nhiệm.”
Hùng cúi đầu. Nước mắt rơi xuống sàn.
“Anh có biết Quý ở đâu không?”
“Không ạ.”
“Tâm?”
“Em cũng không biết.”
Cán bộ ghi chép. Rồi nói: “Anh về đi. Chúng tôi sẽ gọi lại nếu cần. Nhưng anh đừng rời khỏi thành phố.”
Hùng đứng dậy, bước ra. Chân anh nặng như chì.
Trên đường về, Hùng đi bộ. Anh không còn muốn về nhà. Anh không dám nhìn mặt mẹ.
Anh đi lang thang quanh thành phố. Đi qua những con đường từng đi. Nhìn những tòa nhà cao – nơi anh từng mơ ước một ngày sẽ sở hữu.
Giờ tất cả chỉ là ảo.
Anh ngồi xuống ghế đá ven đường, lấy điện thoại ra. Trong danh bạ, có số của Hà – người yêu cũ.
Anh định gọi. Nhưng rồi thôi.
Vì anh biết – Hà sẽ không thèm nghe.
Anh mở Facebook. Trang cá nhân của anh vẫn còn những bài đăng cũ – những bài khoe tiền, khoe thành công, khoe giấc mơ.
Giờ nhìn lại, anh thấy buồn cười. Buồn cười và tội nghiệp.
Anh xóa từng bài. Từng bài một. Cho đến khi trang cá nhân trống rỗng.
Như cuộc đời anh.
CHƯƠNG 11
TRO TÀN
Tháng hai trôi qua trong đau đớn và tuyệt vọng.
Hùng không còn đi làm. Xưởng sửa xe đã sa thải anh vì nghỉ nhiều quá. Anh không còn tiền. Không còn hy vọng. Chỉ còn nợ.
Ngân hàng gọi điện đòi nợ mỗi ngày. Giọng lịch sự ban đầu giờ trở nên cứng rắn, đe dọa.
“Anh Hùng, nếu anh không trả được, chúng tôi sẽ buộc phải thu hồi tài sản thế chấp.”
“Cho em thêm thời gian ạ…”
“Anh đã quá hạn hai tháng. Chúng tôi không thể chờ thêm.”
Hùng cúp máy. Anh ngồi trong phòng, nhìn ra cửa sổ. Trời xám xịt. Mưa rơi lất phất.
Bà Lành bước vào, đặt bát cơm xuống bàn.
“Con ăn cơm đi.”
Hùng lắc đầu. “Con không đói mẹ.”
“Con không ăn, mẹ cũng không ăn.”
Hùng nhìn mẹ. Bà gầy hơn. Tóc bạc thêm. Khuôn mặt đầy nếp nhăn sâu.
Anh cầm bát cơm, ăn. Từng miếng cơm nhai như nuốt đá.
“Mẹ ơi… con xin lỗi.”
Bà Lành không nói gì. Bà chỉ vuốt đầu con, như lúc con còn bé.
“Con à, nhà cửa mất thì mất. Quan trọng là con còn sống. Còn sống là còn làm lại được.”
“Nhưng mẹ… căn nhà này là công của bố. Con đã làm mất nó.”
“Bố con đã mất lâu rồi. Bố không trách con đâu. Mẹ cũng không trách.”
Hùng khóc. Khóc như đứa trẻ. Bà Lành ôm con, không khóc. Bà đã khóc hết nước mắt.
Tháng ba, ngân hàng chính thức thu hồi nhà. Họ dán giấy niêm phong. Bà Lành và Hùng phải dọn ra.
Họ chỉ có ba ngày để thu dọn đồ.
Hùng đóng gói từng món đồ – chiếc đồng hồ của bố, những tấm ảnh cũ, chiếc giường tre. Mỗi món đồ đều chứa ký ức.
Bà Lành ngồi ở sân, nhìn căn nhà nhỏ. Căn nhà mà bà sống ba mươi năm. Căn nhà mà chồng bà xây từng viên gạch. Căn nhà mà con bà sinh ra và lớn lên.
Giờ nó không còn thuộc về họ nữa.
“Mẹ ơi, chúng ta sẽ đi đâu?” – Hùng hỏi.
“Mẹ có người chị ở huyện. Mình sẽ ở nhờ tạm.”
“Nhưng… mẹ ơi, con không thể để mẹ khổ như vậy.”
“Con à, khổ hay không không quan trọng. Quan trọng là chúng ta còn bên nhau.”
Ngày dọn nhà, trời nắng gắt. Họ thuê xe ba gác chở đồ. Những món đồ ít ỏi – vừa một xe.
Khi xe chạy đi, Hùng quay đầu nhìn lại căn nhà. Cửa đóng. Giấy niêm phong dán trên cửa như vết sẹo.
Anh nhắm mắt. Nước mắt chảy thầm.
Cuộc sống ở huyện khó khăn hơn. Nhà chị của bà Lành chỉ có hai phòng nhỏ. Hùng và mẹ ngủ chung một phòng, trải chiếu trên nền xi măng lạnh lẽo.
Hùng tìm việc. Nhưng không ai nhận. Lý lịch anh có vết nhơ – từng bị triệu tập công an. Dù chưa bị kết án, nhưng ai cũng sợ.
Anh làm phụ hồ. Mỗi ngày hai trăm nghìn. Công việc nặng nhọc, nắng mưa. Anh gánh xi măng, xách gạch, tay chai sần, lưng đau nhức.
Nhưng anh không than. Vì anh biết – đây là cái giá phải trả.
Một tối, Hùng mở điện thoại, vào nhóm chat cũ của các nạn nhân SkyMine. Nhóm vẫn còn hoạt động, nhưng ít người nói.
Có người chia sẻ: “Tôi đã ly hôn. Vợ tôi không chịu nổi nợ nần.”
Người khác: “Tôi phải bán nhà. Ba đứa con phải nghỉ học.”
Một người nữa: “Tôi định tự tử. Nhưng nghĩ đến bố mẹ già, tôi không dám.”
Hùng đọc, lòng như thắt lại. Anh không phải người duy nhất đau khổ. Có hàng nghìn người như anh. Và có người còn khổ hơn.
Anh gõ tin nhắn: “Anh em, chúng ta đã mất tiền. Nhưng đừng mất mạng. Còn sống, còn hy vọng.”
Một người trả lời: “Mày là Leader mà. Mày có quyền gì nói?”
Hùng im lặng. Đúng. Anh là Leader. Anh đã góp phần vào nỗi đau này.
Anh tắt điện thoại. Không nói gì thêm.
Tháng tư, có tin: Tâm bị bắt.
Hắn đang trốn ở Campuchia, nhưng bị cảnh sát truy nã quốc tế. Hắn bị dẫn độ về Việt Nam.
Trên tivi, hình ảnh Tâm bị còng tay, áo sơ mi nhàu nát, mặt hốc hác. Không còn là người đàn ông tự tin, cười tươi như trước.
Hùng nhìn hình ảnh đó, cảm thấy phức tạp. Một phần anh muốn Tâm bị trừng phạt. Nhưng một phần, anh thấy thương – thương cho kẻ cũng bị lừa bởi tham vọng của chính mình.
Nhưng Quý vẫn chưa bị bắt. Hắn biến mất như làn khói. Có tin đồn hắn đang ở Singapore. Có tin hắn ở Thái Lan. Nhưng không ai chắc.
Hùng nghĩ: “Quý đã chuẩn bị từ đầu. Hắn không bao giờ định ở lại.”
Một buổi chiều, Hùng đi chợ giúp mẹ. Trên đường về, anh gặp Dũng – người bạn xưởng xe mà anh từng giới thiệu vào SkyMine.
Dũng nhìn thấy Hùng, dừng lại.
Hai người đối diện nhau. Im lặng.
“Mày… mày sống ở đây à?” – Dũng hỏi.
“Ừ. Mày sao?”
“Tao cũng mất hết. Giờ tao làm xe ôm.”
Hùng gật đầu. Im lặng tiếp.
“Hùng… tao không trách mày. Vì tao cũng tham. Nhưng mày có hối hận không?”
Hùng nhìn Dũng. “Hối hận. Mỗi ngày.”
“Vậy là đủ rồi.”
Dũng vỗ vai Hùng, rồi đi. Không nói thêm gì.
Hùng đứng đó, nhìn theo. Trong lòng anh nhẹ hơn một chút.
Không phải vì được tha thứ. Mà vì biết rằng – anh không cô đơn trong nỗi đau này.
Một đêm, Hùng nằm trên chiếc chiếu cũ, nhìn trần nhà.
Anh nhớ lại tất cả – từ ngày đầu gặp Quý, đến ngày cuối mất hết.
Anh tự hỏi: “Nếu quay lại, mình có làm khác không?”
Anh muốn nói “có”. Nhưng sâu thẳm, anh biết – có lẽ không.
Vì khi đó, anh quá khao khát thay đổi. Quá muốn giàu. Quá tin vào giấc mơ.
Và giấc mơ – đã giết chết anh.
Nhưng giờ, anh sống lại. Không phải sống với tiền. Mà sống với bài học.
Bài học về lòng tham. Về sự ngây ngô. Về cái giá phải trả.
Và anh biết – từ tro tàn này, anh sẽ phải đứng dậy.
Không vì vinh quang. Mà vì trách nhiệm.
Trách nhiệm với mẹ. Với chính mình. Với những người anh đã làm tổn thương.
CHƯƠNG 12
MỎ VÀNG VẪN TRÊN MÂY – VÀ KẺ LỪA VẪN CÒN ĐÓ
Một năm sau.
Tháng hai năm 2019.
Hùng đang làm thợ hồ tại một công trình xây dựng ở ngoại thành. Trời nắng gắt, mồ hôi đổ như mưa. Anh khuân xi măng, trộn vữa, xây gạch – những công việc nặng nhọc mà một năm trước anh không bao giờ nghĩ mình phải làm.
Nhưng giờ anh làm. Không phàn nàn. Vì anh biết – đây là cách duy nhất để sống.
Giờ nghỉ trưa, Hùng ngồi dưới bóng cây, ăn hộp cơm mẹ gói sáng. Cơm nguội, canh muối. Đơn giản, nhưng đủ no.
Anh mở điện thoại – chiếc điện thoại cũ, thay thế chiếc iPhone đã bán để trả nợ. Anh lướt Facebook, không còn đăng bài, chỉ xem.
Bỗng một bài đăng xuất hiện trên newsfeed làm anh giật mình.
“CloudEnergy – Kỷ nguyên mới của năng lượng tái tạo và blockchain. Đầu tư ngay hôm nay, nhận lợi nhuận 10% mỗi tháng! CEO Nguyễn Văn Quý – Chuyên gia hàng đầu về công nghệ xanh.”
Hình ảnh Quý – gương mặt quen thuộc, mặc vest trắng, đứng trên sân khấu, cười mỉm.
Hùng cảm thấy máu đổ lên đầu. Quý. Hắn đã quay lại.
Anh đọc bài viết. CloudEnergy là một dự án “đầu tư năng lượng mặt trời kết hợp blockchain”, hứa hẹn lợi nhuận cao, không rủi ro, “hợp pháp, minh bạch”.
Những từ ngữ quen thuộc. Những lời hứa giống hệt SkyMine.
Hùng run tay. Anh vào trang CloudEnergy. Website đẹp, chuyên nghiệp. Có video giới thiệu. Có hình ảnh “trang trại năng lượng mặt trời”. Có giấy phép – trông rất thật.
Và có hàng trăm người đã comment: “Đã đăng ký!”, “Tin tưởng anh Quý!”, “Cơ hội đổi đời!”.
Hùng đọc những comment, cảm thấy lòng mình vừa tức giận vừa đau đớn.
Họ không biết. Họ đang bước vào cái bẫy giống hệt anh đã bước vào.
Tối hôm đó, Hùng không ngủ được. Anh nằm trên chiếu, mở điện thoại, lên mạng tìm thông tin về CloudEnergy.
Dự án mới ra mắt hai tháng trước. Đã có hơn năm trăm thành viên. Tổng vốn huy động chưa rõ, nhưng ước tính vài chục tỷ.
Quý đang làm lại. Hắn đổi tên, đổi dự án, nhưng thủ đoạn vẫn vậy.
Hùng vào những group Facebook về CloudEnergy. Anh thấy người ta hỏi: “Dự án này có an toàn không?”
Có người trả lời: “An toàn chứ! Anh Quý là chuyên gia, có uy tín lắm!”
Hùng muốn comment: “Đừng tin! Quý là kẻ lừa đảo! Hắn từng lừa hàng nghìn người qua SkyMine!”
Nhưng anh ngần ngại. Nếu comment, người ta có tin không? Hay họ sẽ chửi anh là “đố kỵ”, “tiêu cực”?
Anh nhớ lại – khi xưa, cũng có người cảnh báo anh về SkyMine. Nhưng anh không nghe.
Vì con người ta chỉ tin điều mình muốn tin.
Sáng hôm sau, Hùng quyết định làm một việc.
Anh viết một bài đăng dài trên Facebook cá nhân – trang Facebook mà anh đã xóa sạch mọi bài cũ.
Tiêu đề: “Lời thú tội của một kẻ từng tin vào mỏ vàng trên mây.”
Nội dung:
“Tôi tên Nguyễn Văn Hùng. Năm 2017, tôi tham gia SkyMine. Tôi đã mất hết tiền. Mất nhà. Mất danh dự. Và quan trọng hơn – tôi đã làm cho nhiều người khác cũng mất hết.
Tôi không viết bài này để xin tha thứ. Tôi viết vì tôi thấy – kẻ đã lừa tôi đang quay lại. Hắn tên Nguyễn Văn Quý. Giờ hắn mở dự án mới tên CloudEnergy.
Nếu bạn đang định tham gia, xin hãy đọc câu chuyện của tôi. Đừng để bi kịch của tôi trở thành bi kịch của bạn.
Không ai nghèo vì không có tiền. Chỉ nghèo vì muốn giàu quá nhanh.
Tôi đã học được điều đó. Bằng cái giá đắt nhất.”
Hùng đăng bài. Tim anh đập nhanh.
Anh không biết có ai đọc không. Có ai tin không.
Nhưng anh phải làm. Vì đó là trách nhiệm.
Bài đăng lan rộng nhanh chóng. Trong hai ngày, nó được chia sẻ hơn năm nghìn lần. Hàng trăm người comment.
Có người khen Hùng: “Cảm ơn anh đã có dũng khí nói ra.”
Có người chửi: “Mày tự lừa người rồi giờ đổ lỗi cho Quý à?”
Có người kể lại câu chuyện của chính họ – cũng bị lừa bởi các dự án tương tự.
Và có người – đang định tham gia CloudEnergy – nhắn tin cho Hùng: “Cảm ơn anh. Tôi suýt nữa đã tin.”
Mỗi tin nhắn như vậy, Hùng cảm thấy lòng mình nhẹ hơn một chút.
Một tuần sau, trang CloudEnergy đột ngột đóng cửa.
Có tin đồn Quý lại bỏ trốn. Có tin cảnh sát đang truy tìm. Nhưng không ai chắc.
Hùng không biết bài viết của mình có góp phần nào không. Nhưng anh tin – ánh sáng, dù nhỏ, vẫn có thể xuyên qua bóng tối.
Tháng tư, Hùng nhận được một email lạ.
Tiêu đề: “Từ một người bạn đã đọc câu chuyện của anh.”
Nội dung:
“Anh Hùng,
Tôi không biết anh. Nhưng tôi đã đọc bài viết của anh. Tôi cũng từng bị lừa. Mất năm mươi triệu. Suýt tự tử.
Nhưng bài viết của anh đã cho tôi sức mạnh. Sức mạnh để sống tiếp. Để đứng dậy. Để tin rằng – cuộc đời không kết thúc vì một lần sai lầm.
Cảm ơn anh. Anh đã cứu tôi.
– Một người bạn vô danh.”
Hùng đọc email, nước mắt rơi.
Không phải nước mắt buồn. Mà nước mắt biết ơn.
Biết ơn vì cuộc đời cho anh cơ hội sửa sai. Biết ơn vì từ đống tro tàn, vẫn có thứ gì đó có giá trị.
Cuối năm 2019, Hùng đã trả hết nợ ngân hàng. Bằng mồ hôi và máu. Bằng những ngày làm việc không nghỉ. Bằng sự hy sinh của mẹ – bà bán cả những món vàng cuối cùng để giúp con.
Anh không mua lại được căn nhà cũ. Nhưng anh thuê được một căn phòng nhỏ trong thành phố. Anh mở một tiệm sửa xe nhỏ. Khách không nhiều. Lời không lớn. Nhưng đủ sống.
Một chiều, Hùng đang ngồi sửa xe thì có một cậu bé khoảng hai mươi tuổi bước vào.
“Chú ơi, cháu hỏi chút. Có một dự án đầu tư coin, họ bảo lời cao lắm. Chú nghĩ sao?”
Hùng ngừng tay. Nhìn cậu bé – ánh mắt sáng, đầy hy vọng, giống hệt anh năm xưa.
“Cậu ngồi đây. Chú kể cho cậu nghe một câu chuyện.”
Cậu bé ngồi xuống.
Và Hùng kể. Kể về SkyMine. Về Quý. Về giấc mơ và ác mộng. Về cái giá phải trả.
Cậu bé nghe xong, im lặng. Rồi nói: “Cảm ơn chú. Cháu sẽ không tham gia.”
Cậu bé đứng dậy, ra về.
Hùng nhìn theo. Anh mỉm cười.
Không phải nụ cười của người thành công. Mà nụ cười của người đã trải qua, đã ngã, đã đứng dậy, và giờ có thể giúp người khác không phải ngã.
Đêm đó, Hùng ngồi trên ban công nhỏ, nhìn ra trời. Trên cao, mây vẫn trôi. Mây trắng, mây đen, mây vàng.
Anh nhớ lại cái tên “Mỏ vàng trên mây” – một ảo tưởng đẹp đẽ mà anh từng tin.
Giờ anh hiểu. Mỏ vàng không bao giờ ở trên mây. Nó ở ngay dưới đất – trong mồ hôi, trong công sức, trong sự trung thực.
Và kẻ lừa đảo – họ vẫn còn đó. Họ đổi tên, đổi bộ mặt, nhưng bản chất không đổi.
Nhưng miễn còn có người dám nói sự thật, dám cảnh báo, dám đứng lên – thì hy vọng vẫn còn.
Hùng mở điện thoại, viết một dòng status cuối cùng:
“Tôi không giàu. Tôi không thành công. Nhưng tôi còn sống. Và tôi đã học được: Phước lành không đến từ tiền. Mà đến từ lòng biết ơn những gì mình có.
Cảm ơn mẹ. Cảm ơn cuộc đời. Cảm ơn những bài học đau đớn.
Và cảm ơn chính mình – đã không từ bỏ.”
Anh ấn “Đăng”.
Rồi anh tắt điện thoại. Nằm xuống giường. Và ngủ.
Lần này, anh ngủ rất ngon.
Vì lần đầu tiên sau một năm dài, lương tâm anh không còn đau nữa.
Phía xa, ở một thành phố khác, Quý đang ngồi trong một quán cafe sang trọng, gặp một nhóm nhà đầu tư mới.
“Quý có một dự án thú vị đây. Tên là GreenChain – kết hợp nông nghiệp hữu cơ và công nghệ blockchain. Lợi nhuận dự kiến 12% mỗi tháng…”
Quý nói nhẹ nhàng, tự tin, giống hệt như ngày nào.
Những người đối diện nghe, mắt sáng lên.
Họ chưa biết. Họ đang bước vào bẫy.
Và vòng lặp – lại bắt đầu.
HẾT
Hùng không ngủ được. Anh nằm trên giường trong phòng khách sạn, nhìn trần nhà, nghe tiếng sóng biển vỗ bờ từ xa. Âm thanh êm dịu, nhưng trong đầu anh là cơn bão. Anh nghĩ về Dũng – người bạn thợ xe mà anh giới thiệu vào SkyMine. Dũng bỏ ba mươi triệu – toàn bộ tiền tiết kiệm của anh ta. Nếu SkyMine sụp, Dũng sẽ mất hết. Và anh – Hùng – chính là người đưa Dũng vào đó.
“Mình có phải là kẻ xấu không?” – Hùng tự hỏi. Nhưng anh không dám trả lời. Vì nếu trả lời “có”, anh sẽ phải ngừng lại. Và ngừng lại có nghĩa là thất bại. Có nghĩa là trở về cuộc sống cũ – nghèo khó, vô danh, không ai quan tâm. Anh không muốn. Anh không thể. Nên anh chọn im lặng. Im lặng với người khác. Và quan trọng hơn – im lặng với chính mình.
Căn phòng trống rỗng của văn phòng SkyMine như một lời tuyên án. Không còn giấy tờ, không còn máy tính, không còn gì chứng minh rằng từng có một công ty hoạt động ở đây. Chỉ còn lại mùi sơn cũ, vài vết bẩn trên tường, và tiếng vọng của những bước chân trên nền gạch lạnh lẽo.
Hùng đứng giữa phòng, quay chậm ba trăm sáu mươi độ, nhìn xung quanh. Đây là nơi anh từng đến với niềm hy vọng. Nơi anh ký hợp đồng đầu tiên. Nơi anh nhận giấy khen. Nơi anh tin rằng cuộc đời mình sẽ thay đổi. Và nó đã thay đổi. Nhưng không theo cách anh mong đợi. Nó thay đổi theo hướng tồi tệ nhất.
“Chúng nó đã lên kế hoạch từ đầu rồi.” – một giọng nói vang lên. Hùng quay lại, thấy Hoàng – Leader từng ngồi im lặng trong bữa tiệc – đang đứng ở góc phòng, tay cầm một tờ giấy rách. “Anh nói gì?” – Hùng hỏi. “Tao nói – Quý đã lên kế hoạch từ đầu. Hắn biết rõ mình sẽ trốn. Hắn biết SkyMine sẽ sụp. Hắn chỉ cần kéo dài đủ lâu để huy động đủ tiền, rồi biến mất.” “Vậy sao anh không nói từ trước?” “Tao có nói. Nhưng không ai nghe. Vì các mày không muốn nghe. Các mày chỉ muốn tin vào giấc mơ giàu sang.”
Hùng im lặng. Hoàng nói đúng. Từng có những dấu hiệu. Từng có những cảnh báo. Nhưng anh đã phớt lờ tất cả. Vì anh muốn tin. Và muốn tin – đôi khi nguy hiểm hơn cả bị lừa.
“Giờ anh định làm gì?” – Hùng hỏi. “Tao? Tao chấp nhận. Tao đã mất năm mươi triệu. Nhưng ít nhất tao còn lương tâm trong sạch. Vì tao không giới thiệu ai vào. Tao chỉ tự mình chơi, tự mình thua.” Hoàng nhìn Hùng, ánh mắt sắc bén. “Còn mày? Mày giới thiệu bao nhiêu người?” Hùng nuốt nước bọt. “Mười… mười lăm người.” “Vậy thì mày không chỉ là nạn nhân. Mày còn là tòng phạm.”
Từ “tòng phạm” như một cú tát vào mặt Hùng. Anh muốn cãi lại. Muốn nói rằng anh cũng bị lừa, anh cũng là nạn nhân. Nhưng anh không thể. Vì anh biết Hoàng nói đúng. Anh đã giúp Quý lừa người khác. Dù không cố ý, dù không biết, nhưng kết quả vẫn vậy – mười lăm người đã mất tiền vì tin anh. Và anh phải chịu trách nhiệm.
“Anh nghĩ… tôi nên làm gì?” – Hùng hỏi, giọng run run. “Đối mặt với nó. Đừng trốn. Đừng tự lừa dối bản thân rằng mày vô tội. Chấp nhận sự thật. Xin lỗi những người mày đã làm tổn thương. Và đừng bao giờ làm lại.” Hoàng bỏ đi, để lại Hùng đứng một mình trong căn phòng trống. Anh nhìn xuống đôi tay mình – đôi tay từng cầm bút ký vô số hợp đồng, từng bắt tay với những người anh giới thiệu, từng cầm điện thoại gọi và nhắn tin thuyết phục. Những bàn tay này không trong sạch nữa. Chúng nhuốm máu – máu của niềm tin, của hy vọng, của những gia đình tan nát.
Hùng quỳ xuống sàn, ôm đầu, khóc. Khóc không phải vì mất tiền. Mà vì mất chính mình. Vì trong hành trình tìm kiếm sự giàu có, anh đã làm mất điều quý giá nhất – liêm sỉ.